Từ sơn động nhảy xuống đáy cốc, ánh mắt Tiêu Viêm quét ngang trong cốc, phát hiện một nhà tranh nhỏ, ngọn đèn dầu vẫn phát sáng như cũ. Ở bên ngoài ngôi nhà, một thân ảnh màu trắng yểu điệu ngồi trên ghế, nghiêng người dựa vào cánh cửa, mượn ánh sáng ngọn đèn, cúi đầu trầm mê trong một thất sắc quyển trục.
Dường như nghe được tiếng bước chân vang lên, Tiểu Y Tiên cau mày, đem tầm mắt rời khỏi quyển trục, nhìn ánh trăng đang chiếu rọi xuống thân ảnh của thiếu niên đang đi tới, không khỏi mỉm cười:" Tu luyện xong rồi sao? Thức ăn trong phòng vẫn còn nóng đấy."
Nghe được lời nói ôn nhuyễn nhỏ nhẹ đó, Tiêu Viêm trong lòng không khỏi có chút xúc động. Những lời nói này, tựu giống như thê tử đợi trượng phu trở về, lời nói êm ái, ẩn chứa sự chờ đợi cùng ân cần.
Khuôn mặt toát ra vẻ nhu hòa, Tiêu Viêm đi tới gần, đặt mông ngồi bên cạnh Tiểu Y Tiên, nghiêng đầu nhìn thất thải độc kinh trong tay nàng, sau đó ánh mắt đảo qua khuôn mặt xinh đẹp, một lát sau, dường như phát hiện ra cái gì, nhíu mày, có chút thở dài vươn tay ra, dùng tay chạm nhẹ đi vết bột phấn màu đen gần đôi môi hồng nhuận, lắc đầu cười khổ.
Xem trạng thái của Tiểu Y Tiên như vậy, rõ ràng trong thời gian hắn tu luyện, nàng lại ăn độc dược rồi.
Nhìn cử động của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên đầu tiên là đỏ mặt, sau đó thấy ngón tay của hắn điểm lên bột phấn màu đen, nhất thời sợ hãi đem ánh mắt dời đi, sau đó vội vàng đem một chiếc khăn lụa màu trắng lấy từ trong người cẩn thận lau sạch bột phấn dính trên đầu ngón tay của Tiêu Viêm.
"…Ngày mai có lẽ ta phải đi." Nhìn Tiểu Y Tiên lau bột phấn, Tiêu Viêm đột nhiên mở miệng nói.
Ngọc thủ đột nhiên cứng đờ, một lát sau khôi phục lại bình thường, Tiểu Y Tiên hơi gật đầu, nhẹ giọng nói:"Ở chỗ này lâu như vậy, cũng nên rời đi."
"Ngươi rời khỏi chỗ này rồi sẽ đi đến đâu?" Tiêu Viêm cười hỏi, phá vỡ không khí trầm mặc.
"Ta nghĩ, rời khỏi Gia Mã đế quốc, ta sẽ đi Xuất Vân đế quốc tham quan một chút, sau đó đi du lịch khắp nơi trên đại lục." Tiểu Y Tiên cố gắng mỉm cười nói. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Xuất Vân đế quốc"
Trong lòng lẩm bẩm một tiếng, Tiêu Viêm lần nữa lại cười khổ. Cho dù chưa bao giờ đến cái đế quốc kia, nhưng hắn vẫn biết một ít về tin tức của Xuất Vân đế quốc. Tại nơi đó số lượng độc sư nhiều hơn so với bất kì đế quốc nào khác.
"Ta sẽ đi sa mạc Tháp Qua Nhĩ tiếp tục tu hành. Nơi đó là biên cảnh phía đông của Gia Mã đế quốc. Còn tới Xuất Vân đế quốc là phải qua phía tây biên cảnh. Cho nên, ngày mai chúng ta sẽ phải chia tay rồi". Tiêu Viêm vỗ vỗ trán, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao nói.
"Ừm". Hơi gật đầu, Tiểu Y Tiên rõ ràng tâm tình có chút chán nản, thấp giọng nói:"Vậy hi vọng ngươi bảo trọng. Ngày mai từ biệt, không biết còn có thể gặp lại nữa hay không. Nói không chừng, sau này ta sẽ không thể trở về…Ân, nhưng cũng không nhất định. Nếu như ngày sau ta khiến người người phẫn nộ,…A a, ta sẽ trở lại sơn cốc nhỏ này, chờ đón tai họa kết thúc vận mệnh độc thể của mình."