Thu tất cả những thứ tốt lại, Tiêu Viêm chui ra khỏi sơn động, Lúc này đúng giữa trưa, Ánh mặt trời như thiêu đốt chiếu xuống, Đem vách núi chiếu lên nóng bỏng.
Từ sơn động nhảy xuống, Vừa đi được vài bước, Lại vừa vặn gặp Tiểu Y Tiên mang giỏ hoa đang trên đường hái thuốc trở về, Nàng lúc này trên đầu đang buộc một cái khăn màu xanh nhạt, Trông Nàng giống như một thôn nữ xinh đẹp bình thường, Tiêu Viêm không khỏi có chút buồn cười, lắc lắc đầu cười với nàng mở lời chào hỏi.
Nhìn Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên cũng hướng về hắn cười thân mật, Ánh mắt đảo qua sơn động trên vách núi, Bất quá, Nàng thông minh nên cũng không có mở miệng hỏi, Ai cũng đều có bí mật của chính mình, Bao gồm chính Nàng cũng không ngoại lệ, Cho nên, Nàng cũng không có quá phận mà đi dò xét Tiêu Viêm đến tột cùng ở trong sơn động làm cái gì, Tất cả đều chỉ thoáng như không thấy, Mà đối với loại cử chỉ này của nàng, Tiêu Viêm mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng chắc chắn là có chút hoan hỉ.
" Đói bụng không? Ta còn chuẩn bị cơm trưa nữa chứ."
Cùng Tiêu Viêm Chậm rãi đi tới bên ngoài lều cỏ, Tiểu Y Tiên quay đầu hướng Tiêu Viêm cười duyên nói, Sau đó ngồi xổm người xuống, Xắn ống tay áo lên, Tại nơi thạch táo châm lửa lên, Đem nấu một ít thực vật bị săn chuẩn bị đâu vào đấy.
(Thạch táo: gồm 3 hòn đá đặt hình tam giác để nấu bếp)
Ngồi trên tảng đá ở bên cạnh, Tiêu Viêm nhìn tại nơi bận rôn, Tiểu Y Tiên trong mũi thon nhẹ nhàng phát ra tiếng ca, không khỏi khẽ mỉm cười, từ trù nghệ mà nói, nàng đúng là một nữ tử khéo tay, Đương nhiên, Tiêu Viêm cũng sẽ không quên, Vị mỹ nhân với hai tay trắng noãn như ngọc này trong phòng bếp rất thanh thuần, Nhưng khi dùng độc, Đồng dạng là cực kì nhẹ nhàng cùng quỷ dị.
Độc sư, loại nghề nghiệp này trên Đấu khí đại lục danh tiếng cũng không phải là tốt lắm, Rất nhiều người đều có chút sợ hãi khi tiếp xúc với Độc sư, Bởi vì bọn họ có thể thần không biết quỉ không hay dùng thủ đoạn hạ độc, có thể làm cho bất cứ đối thủ nào, thậm chí là bằng hữu đều có cảm giác ăn ngủ không yên.
Đồng dạng, Nếu không phải Tiêu Viêm có Dược lão này chính là luyện Dược sư cấp bậc tông sư ở một bên hộ vệ, Hắn cũng không có đủ can đảm để ăn bất cứ thứ gì mà Tiểu Y Tiên làm ra, Dù sao, Một mình ra ngoài, Cẩn thận một chút càng trọng yếu, mặc kệ như thế nào, Mệnh thủy chủng chỉ có một cái.
Mà có lẽ cũng chính bởi vì Tiêu Viêm đối với bất kì những loại thực vật mà Tiểu Y Tiên chuẩn bị đều không có một chút cự tuyệt, Cho nên trải qua hơn nửa tháng ở chung, Tiểu Y Tiên thái độ đối đãi Tiêu Viêm cũng càng ngày càng thân thiện, Thậm chí càng ngày càng ôn nhu. Đương nhiên, Ôn nhu lúc này hoàn toàn không phải tình cảm nam nữ mà Tiêu Viêm trực cũng tiếp có thể phát hiện được, Tiêu Y Tiên chỉ xem hắn như một nam bằng hữu tri kỉ.
Trong lòng lúc này có chút nội tâm mẫn cảm của nữ tử, Nàng kì thật cần có, cũng không phải rất nhiều, chỉ một chút tín nhiệm liền có thể đem nàng trên mặt nổi lên nụ cười xinh đẹp, Đáng tiếc, Nghề nghiệp này của nàng nhất định nàng sẽ rất ít tìm đươc mấy thứ này.