Nhìn phía dưới sân gần như biến thành một đống đổ nát, Tiểu Y Tiên sau một lúc lâu mới từ trong sự rung động hồi phục trở lại, trong đôi mắt hiện lên chút tia sáng kì dị, nhìn chằm chằm thiếu niên vai mang huyền trọng xích, ngọc thủ nhẹ nhàng v**t v* vũ mao Lam Ưng, sau đó điều khiển nó, chậm rãi xoay quanh đáp xuống trong viện.
Nhẹ nhàng nhảy ra khỏi lưng Lam Ưng, Tiểu Y Tiên đi tới bên cạnh Tiêu Viêm, ánh mắt nhanh chóng nhìn về phía Mục Xà, nhẹ giọng nói:"Hắn thế nào?"
"Ít nhất là trọng thương." Khẽ mỉm cười, đột nhiên Tiêu Viêm kịch liệt ho khan vài tiếng, bàn tay bịt chặt miệng, một lát sau có vài vết máu xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Không có việc gì chứ?" Nhìn Tiêu Viêm sắc mặt tái nhợt, Tiểu Y Tiên ngọc thủ vội vàng tại trên lưng vỗ nhẹ nhẹ, lo lắng hỏi.
"Không có gì đáng ngại, thoát lực mà thôi." Khoát khoát tay không sao cả, Tiêu Viêm đẩy bàn tay về phía góc tường đang tràn ngập tro bụi, một cỗ kình phong hiện lên đem tro bụi tất cả đều mang đi, lộ ra ở dưới một đống đổ nát.
Tiêu Viêm nhìn thân thể hơi co quắp dưới đống đổ nát, trong đôi mắt đen nhánh, lại là một mảnh lạnh nhạt, lại ho nhẹ vài tiếng, chậm rãi kéo trọng xích đi tới cạnh đống đổ nát, trọng xích trong tay oanh lên một tiếng, đem một khối đá vụn đánh bay đi, lộ ra khuôn mặt trắng bệch thảm thương, cả người dính đầy tro bụi của Mục Xà.
"Xin lỗi, ngươi thua."
Mục Xà lúc này hai chân đã bị đánh gẫy đoạn, sắc mặt trắng bệch cực kì đáng sợ, hô hấp cũng càng ngày càng khó khăn, hiển nhiên, hắn đã tới tình trạng đèn dầu sắp cạn rồi.
"Tiểu hỗn đản, ta vẫn còn coi thường ngươi a!" thanh âm yếu ớt đứt quãng từ trong miệng Mục Xà truyền ra, song mặc dù thanh âm rất nhỏ, nhưng oán độc trong đó lại không hề giảm đi chút nào.
Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, vẫn chưa trả lời, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ, vẫn không bởi vì thảm trạng của Mục Xà lúc này mà nổi lên lòng thương xót.
"Tiểu tử, ngày sau nếu có cơ hội, nhất định phải khiến ngươi sống không bằng chết!"
Tựa hồ hiểu được Tiêu Viêm cũng sẽ không nổi lên cái gì là tâm tư đồng tình. Cho nên trong giọng nói Mục Xà cũng không có ý cầu xin. Ngược lại tràn ngập sát ý dữ tợn.
"Ta nghĩ. Ngươi hẳn là không có cái cơ hội này." Tiêu Viêm thản nhiên nói.
Cúi thấp người xuống, bàn tay tại trên người lục lọi một hồi lâu nhưng không thu được kết quả gì, đành thu tay về, nghiêng đầu nói:"Huyền giai đấu kĩ trong hộp đá đâu?"
"Hắc hắc. Ngươi có hứng thú đối với nó? Bất quá đáng tiếc. Nếu như ta chết. Ngươi vĩnh viễn đừng nghĩ đến sẽ có được nó." Chật vật ngẩng đầu lên. Trên khuôn mặt âm trầm của Mục Xà thoáng hiện một nét đắc ý. Xem cử động này của Tiêu Viêm, hắn tựa hồ cảm giác được chính mình mới vừa nắm bắt một thứ có tư cách để nói điều kiện với đối phương.
Hơi gật đầu. Tiêu Viêm chậm rãi đứng thẳng người dậy. Bất đắc dĩ phủi phủi tay, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mỉm cười:"Nếu như vậy... Ngươi chết đi."