Âm trầm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm đang bình tĩnh mỉm cười, trường thương trong tay Mục Xà chậm rãi giơ lên. Đấu khí trong cơ thể dưới sự thúc dục của sát ý bắt đầu điên cuồng vận chuyển, bên ngoài thân thể, đấu khí màu xanh nhạt từ từ hiện ra, cuối cùng hình thành một lớp màng mỏng bao bọc ngoài cơ thể.
Đem đấu khí thúc giục hóa thành lớp màng năng lượng là dấu hiệu của cường giả đấu sư. Loại màng năng lượng này, không chỉ tăng cường phòng ngự, tốc độ, công kích của chủ nhân mà còn có thể hấp thụ năng lượng từ bên ngoài chuyển vào trong cơ thể, giúp bổ sung tiêu hao của chủ nhân. Cho nên mỗi đấu sư khi chiến đấu, động tác đầu tiên chính là triệu hồi cái màng này ra.
Lấy thực lực của Tiêu Viêm hiện giờ, nếu là triệu hoán lớp màng này, miễn cưỡng chỉ có thể bao bọc quanh một bộ phận trên cơ thể, hơn nữa sự tăng cường phòng ngự, tốc độ cùng công kích cũng không đáng kể. Dù sao đấu giả cùng đấu sư cũng là hai loại cấp bậc, chênh lệch trong đó cực kì lớn.
Cho nên, Tiêu Viêm muốn triệu hoán lớp màng như Mục Xà thì phải chờ sau khi trở thành đấu sư mới có khả năng.
Nhìn Mục Xà triệu hoán ra lớp màng năng lượng, Tiêu Viêm thở nhẹ ra một hơi, khuôn mặt ngưng trọng. Mặc kệ nói thế nào, dù sao đối thủ cũng là một gã đấu sư hàng thật giá thật a!
Bàn tay gắt gao nắm lấy huyền trọng xích, theo theo sự điều khiển của Tiêu Viêm, ở khí toàn bên trong cơ thể, từng đợt đấu khí chảy bắt đầu lưu chuyển, cuối cùng chạy xung quanh cơ thể, cung cấp lực lượng chiến đấu cho chủ nhân.
Bàn tay chậm rãi cọ xát trên trường thương, đợi đến khi đấu khí trong cơ thể đã mãnh liệt, Mục Xà chợt khẽ quát một tiếng, bàn chân đạp mạnh trên mặt đất, thân thể bắn đến chỗ Tiêu Viêm, trường thương trong tay khẽ rung lên, không ngờ trên đó xuất hiện vài bông hoa tuyết trắng.
Mũi thương ẩn hiện sau mấy bông hoa tuyết, xảo quyệt mà ngoan độc đâm vào cổ của Tiêu Viêm. Lúc trước trông thấy Mục Lực phóng kiếm, Mục Xà có thể đoán được trong người Tiêu Viêm có mặc áo giáp phòng ngự, cho nên hiện tại công kích của hắn chủ yếu nhằm vào đầu Tiêu Viêm.
Nhìn về công kích ngoan độc của Mục Xà, thân hình Tiêu Viêm thối lui, tay phải quay tròn huyền trọng xích tạo thành một tấm chắn trước mặt, chống đỡ toàn bộ thế công của trường thương.
"Đinh đinh đang đang…"
Theo sự di động của hai người, mỗi lần trường thương cùng hắc xích giao phong đều b*n r* hoa lửa đầy trời cùng với tiếng kêu đinh tai nhức óc.
Sau một hồi dây dưa với Tiêu Viêm, Mục Xà rốt cuộc cũng thăm dò được thực lực của Tiêu Viêm, cửu tinh đấu giả.
Sau khi hiểu rõ, khóe miệng Mục Xà thoáng hiện ra một tia âm lãnh. Chỉ cần Tiêu Viêm chưa tấn cấp thành một gã đấu sư thì không đủ để gây ra sợ hãi cho hắn.
Trường thương bén nhọn xé rách không khí tạo nên tiếng rít chói tai, như tia chớp lao đến. Mà hắc xích cũng đồng dạng tiếp tục quay tít, muốn lần nữa đem trường thương gạt ra ngoài. Song lúc trường thương sắp va vào hắc xích, thân thương đột nhiên rung lên, mũi thương dừng lại, trong nháy mắt sau đó, hắc xích đã vọt qua để lại một lỗ hổng. Thành công né được hắc xích làm cho đôi mắt của Mục Xà híp lại, trong mắt thoáng hiện ra một tia hàn ý, lòng bàn tay đột nhiên đẩy vào cán thương, mũi thương bén nhọn lao thẳng đến cái cổ của Tiêu Viêm.
"Oanh!" Nhìn mũi thương xảo quyệt phóng đến, thân thể Tiêu Viêm vội ngả về phía sau, bàn chân đạp mạnh trên mặt đất, cả người bắn ngược ra sau.