Đứng ở trên lưng chim rộng rãi, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn Thanh Sơn trần đang lùi nhanh về phía sau, lại nhìn con lam ưng thần tuấn này, trong lòng không khỏi hâm mộ. Loại phi hành ma thú này khiến cho người ta phải thèm thuồng a!
Ngọc thủ nhẹ nhàng v**t v* lông mao của lam ưng, Tiểu Y Tiên nhìn vẻ mặt của Tiêu Viêm, không nhịn được cười nói:" Sao thế? Thích tiểu Lam của ta à? Bất quá không thể cho ngươi được, nó là bạn của ta đã nhiều năm rồi."
"Mặc dù rất thích nhưng ta cũng không có ý muốn đoạt lấy. Hơn nữa dù ngươi có nguyện ý thì nó cũng không chịu." Tiêu Viêm lắc đầu nói. Hắn biết trên Đấu Khí đại lục, muốn có thể có một đầu ma thú sủng vật, do không có loại khế ước nào nên chỉ có thể cùng đối phương bồi dưỡng tình cảm. Nhưng ma thú là một sinh vật cuồng bạo, bình thường chỉ có rất ít người mới có thể đạt được sự trung thành của chúng.
Đầu nhất giai lam ưng ma thú này của Tiểu Y Tiên là do nàng mấy năm trước ngẫu nhiên cứu nó một mạng mới có thể đạt được sự trung thành của nó. Nếu như Tiểu Y Tiên đem nó tặng Tiêu Viêm, sợ rằng con lam ưng sẽ chẳng ngần ngại bay vào núi biệt tích.
Tiểu Y Tiên mỉm cười, ôn nhu vỗ về lông mao xanh biếc, nhẹ giọng nói:"Mặc dù ma thú hung bạo,nhưng nếu đã đạt được sự trung thành của nó, vĩnh viễn chúng sẽ không phản bội, so với loài người thì tốt hơn rất nhiều."
Đồng cảm gật đầu, Tiêu Viêm chuyển ánh mắt nhìn xuống phía dưới hỏi:" Tổng bộ của Lang đầu dong binh đoàn ở chỗ nào?"
"Lang đầu dong binh đoàn đóng quân tại phía nam của Thanh Sơn trấn. Khu vực đó cơ hồ bị bọn họ độc chiếm." Cánh tay chỉ về hướng lam ưng đang bay vút đi, Tiểu Y Tiên cười nói. Nguồn: https://webtruyenchu.com
Ngươi ở Thanh Sơn trấn nhiều năm như vậy, hẳn là biết đại khái về nhân số, thực lực của Lang đầu dong binh đoàn chứ?" Tiêu Viêm cẩn thận dò hỏi.
"Ừ. Lang đầu dong binh đoàn phát triển ở Thanh Sơn trấn hơn mười năm, thành viên đại khái có khoảng từ bảy mươi đến tám mươi người, phần lớn có thực lực từ nhị tinh đấu giả đến ngũ tinh đấu giả. Lang đầu dong binh đoàn có ba vị đoàn trưởng, trong đó Hác Mông đã chết trong tay ngươi, cho nên hiện tại chỉ còn có Mục Xà cùng Cam Mục."
"Ách, Cam Mục? Vừa rồi có gặp qua hắn, thuận tiện ….g**t ch*t rồi!" Nghe tên này, Tiêu Viêm giơ giơ tay, cắt đứt lời của Tiểu Y Tiên cười nói.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên sửng sốt, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm một hồi lâu, ngón tay khẽ gõ gõ vào chiếc cằm nhỏ xinh, nói:"Xem ra ta vẫn còn đánh giá thấp thực lực của ngươi. Phải biết rằng Cam Mục là cửu tinh đấu giả. Nếu như ngươi có thể dễ dàng đánh chết hắn, sợ rằng thực lực đã xấp xỉ cửu tinh đấu giả rồi."