Đi trên con đường của trấn nhỏ, nghe thanh âm huyên náo xung quanh, Tiêu Viêm vốn ngăn cách nhân thế mấy tháng liền không khỏi cảm thán. Loài người quả là một loại sinh vật thích sống thành bầy đàn.
Tiêu Viêm vỗ nhẹ vào tấm vải đen bọc lấy huyền trọng xích sau lưng, đứng ở góc đường ánh mắt nhìn quanh, sau một thoáng trầm ngâm liền kéo một gã qua đường lại, hỏi thăm chỗ của Vạn dược trai ở Thanh Sơn trấn, sau đó nương theo hướng chỉ của người kia bước nhanh đi.
Chuyển qua mấy cái ngã tư đường, tiếng ồn ào dần giảm xuống. Tiêu Viêm chậm rãi đi bộ trên con đường nhỏ một lát, tiểu trang viện bày biện rất khác lạ so với những cái khác hiện ra ở trong tầm mắt.
Ở chỗ cửa trang viện phòng thủ khá sâm nghiêm, có tới mười gã vũ trang hạng nặng thủ vệ nơi này.
Nhìn đám hộ vệ này, Tiêu Viêm nhíu mày, hắn không muốn kinh động đến chủ nhân của Vạn dược trai, ánh mắt đảo quanh một vòng, xoay người đi đến mặt bên của trang viện, cẩn thận nhìn xung quanh, sau đó lặng yên không một tiếng động leo vào bên trong.
Lẻn được vào trang viện, Tiêu Viêm cẩn thận né tránh một ít hộ vệ tuần tra, sau đó bắt lấy một cô gái mang trang phục thị nữ.
Nhìn thần sắc hoảng sợ của cô gái, Tiêu Viêm đè thấp cổ họng, nhẹ giọng hỏi:" Tiểu Y Tiên có phải ở chỗ này hay không?"
"….Có…có" Bị Tiêu Viêm che miệng lại, cô gái chỉ phát ra được vài thanh âm mơ hồ. "Mau nói cho ta biết phòng của nàng ở đâu. Đừng có định lừa ta, nếu không ta lột hết quần áo ngươi quăng ra ngoài." Giọng nói uy h**p vang lên bên tai, cô gái nhỏ tuổi sợ hãi đến nỗi nước mắt ứa ra, lập tức giơ bàn tay run run chỉ lộ tuyến đến phòng Tiểu Y Tiên.
Tìm được vị trí, Tiêu Viêm đánh ngất cô gái đó, sau đó giấu vào một chỗ, cẩn thận đi đến chỗ nàng vừa chỉ.
Sau khi tránh né được vài ba tên tuần tra, Tiêu Viêm thuận lợi đi đến một căn phòng u tĩnh, lặng lẽ vòng ra phía trước, lại phát hiện có bốn gã thủ vệ. Mặc dù bốn người này nhìn như là đang thủ vệ, bất quá thỉnh thoảng ánh mắt bọn họ lạ quét về phía căn phòng khiến cho Tiêu Viêm có cảm giác đây giống như là đang giám thị.
"Xem ra mấy ngày nay, nàng tựa hồ sống cũng không tốt lắm a!" Trong lòng cười khẽ một tiếng, Tiêu Viêm vòng ra sau căn phòng. Sau nó là một hồ nước, Tiêu Viêm cẩn thận vòng theo mép bờ chậm rãi đi đến cửa sổ đang mở rộng, bàn tay khẽ bám vào tường, nhẹ nhàng đu mình vào trong.
Bàn chân vừa chạm vào mặt đất, Tiêu Viêm nhìn căn phòng yên lặng khác thường này than thở một tiếng. Bên trong tràn ngập một loại mùi vị dược hương.
Ánh mắt quét ngang, sau cái trướng màu phấn hồng, Tiêu Viêm có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp. Tiến về trước vài bước, Tiêu Viêm vén rèm lên, ánh mắt phóng vào bên trong. Nguồn truyện: Truyện FULL