Lúc trước thì kiêu căng phách lối, chỉ chớp mắt sau đã bị người ta tùy ý đạp dưới chân, loại chuyển biến một trăm tám mươi độ này không chỉ có mấy người Tạp Cương trợn mắt há hốc mồm mà ngay cả mấy tên thủ hạ sau lưng Cam Mộ cũng thừ người ra.
Trên con đường rộng, đông đảo người qua đường nhìn Cam Mục đang bị thiếu niên đạp dưới chân cũng không khỏi sững người. Trong lúc nhất thời, con đường đang huyên náo bỗng trở nên tĩnh lặng.
Một lát sau, mấy người Tạp Cương rốt cuộc cũng từ trong khiếp sợ khôi phục lại được tinh thần, gắt gao nhìn thiếu niên đang đạp lên người Cam Mộ, mấy cặp mắt liếc xéo nhau một cái. Đây mà chỉ là nhị tinh Đấu Giả thôi sao? Lấy tốc độ cùng lực lượng bộc phát hồi nãy, thiếu niên tuổi còn trẻ này thực lực sợ rằng không thua kém cửu tinh Đấu Giả.
"Ai. Xem ra chúng ta đều bị che mắt rồi." Tạp Cương thở dài nói. Xem tình huống hiện tại, vị thiếu niên này rõ ràng là che giấu thực lực.
Linh Nhi đang trốn ở sau lưng, đồng dạng cũng bị biến cố này gây chấn động, con mắt nhìn chằm chằm vào Cam Mục đang nằm dưới đất, người mà ngay cả cha mình cũng không thể đánh bại, trong lòng rung động. Nàng không nghĩ tới, người thanh niên bị mình trào phúng cả ngày lại mạnh mẽ như vậy.
Nhớ tới thái độ của mình, trên gương mặt thanh tú của Linh nhi thoáng hiện ra vẻ tự giễu. Khó trách dù mình trào phúng như thế nào, hắn đều giống như không nghe thấy. Có lẽ, trong lòng hắn, mình chỉ giống một con hề mà thôi.
Trong lòng khẽ thở dài một hơi, cô gái lại nhìn lên thiếu niên. Dưới ánh nắng sáng sớm chiếu xuống, thân hình thiếu niên có chút thon dài, khuôn mặt ôn hòa ẩn chứa ý cười, thật không giống như hắn đang đánh người mà chỉ là cùng bạn tốt nói chuyện bình thường.
Nhìn chằm chằm thiếu niên, Linh Nhi đột nhiên quay đầu sang nhìn bạch y nam tử Mộc Lan, trong lòng đột nhiên cảm giác được, sự sùng bái hắn của mình tựa hồ đã giảm đi rất nhiều. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Khụ, khụ,…" Tiếng ho khan kịch liệt cùng tơ máu phun ra từ miệng Cam Mục. Hắn đã từ trạng thái mê man thanh tỉnh lại một chút, trừng con mắt dữ tợn nhìn thẳng vào mặt thanh niên, thét lên:" Tiểu hỗn đản, ngươi biết ta là ai không?"
"Nhị đoàn trưởng của Lang đầu dong binh đoàn đúng không?" Gật đầu, Tiêu Viêm mỉm cười nói:" Xin lỗi, chính vì biết thân phận của người, ta mới tìm đến."
Nhãn đồng hơi co rút lại, Cam Mục gắt gao nhìn vào khuôn mặt của thanh niên đang mỉm cười này, trong lòng nảy lên một cái. Khuôn mặt của thanh niên trước mặt cùng bức hình hắn đã xem mấy tháng trước giống nhau như đúc, lập tức thất thanh kêu lên:"Ngươi là Tiêu Viêm? Không phải ngươi đã bị đuổi vào bên trong ma thú sơn mạch rồi sao? Như thế nào mà còn sống sót?"