Chậm rãi đi trong rừng rậm, Nhìn xung quanh một mảnh thưa
thớt, Tiêu Viêm thoải mái thở một hơi, Hiện tại Hắn đã ở vị trí bên ngoài của Ma thú sơn mạch, Đi xa hơn một chút có lẽ gặp được một ít đội ngũ lính đánh thuê tiến vào để Liệp sát Ma thú.
Ngẩng đầu lên Tiêu Viêm Nhìn bầu trời có khoảng sắc hồng, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, Xem ra tối nay có lẽ phải ngủ tại đây một đêm.
Lắc đầu, Tiêu Viêm khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên bao vải đen bó Huyền trọng xích sau lưng, Bởi vì Hắn biết, Huyền trọng xích là một cái dấu hiệu đặc biệt, Cho nên Tiêu Viêm liền nghĩ biện pháp che giấu nó. Để tránh một ít phiền toái không cần thiết.
Một lần nữa xuyên qua rừng cây nhỏ, Sắc trời rốt cuộc cũng ảm đạm tối dần, Bất đắc dĩ Tiêu Viêm muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi, Tiêu viêm di động ánh mắt, Đột nhiên ngừng lại một chút, chỉ thấy không xa phía trong rừng có một ánh lửa bốc lên, Giống như một ngọn Đèn dẫn đường trong đêm tối.
" Ách! dĩ nhiên có người?" Tiêu viêm hơi sửng sốt, Thoáng Trầm ngâm rồi bước chân đi về phía đống lửa.
Đi đến gần Tiêu viêm có thể mơ hồ nhìn thấy bên cạnh đóng lửa có Năm thân ảnh Trong đó có Ba nam Hai nữ, Bên cạnh người đều có vũ khí, Hơn nữa trên ngực bọn họ còn có Huy chương giống nhau, Chắc là thuộc về một nhóm Lính đánh thuê.
Ngay khi Tiêu viêm đang đi đến đống lửa, Đột nhiên một gã Trung niên nam tử xoay người lại, Con mắt nhìn thẳng vào Tiêu Viêm quát:" Là ai?"
Nghe được tiếng quát của hắn, Ba người ở bên cạnh Lập tức rút vũ khí ở phía bên hông ra, Ngay sau đó có một cô gái ở gần Trung niên Nam tử rút hai lần mới rút được vũ khí ra, Khuôn mặt có chút mắc cỡ Liền đỏ lên.
" A a! các vị đừng hoảng hốt! Ta chỉ là người qua đường, Thấy đống lửa nên mới lại đây "
Sau gốc cây đại thụ, liền hiện ra một thân ảnh thiếu niên mỉm cười đi ra, Vì chứng minh Hắn không có ác ý nên Hai tay đang đưa lên.
Nhìn thấy khuôn mặt của Tiêu viêm, Năm người kia liền thở ra một hơi, Trung niên Nam tử muốn cười dài một cái, Một đạo thanh âm của cô gái, Bắt đầu từ khi người kia đến, Nàng ngay cả Kiếm cũng không rút ra được, cô gái phùng miệng lên, xem như là mình khoe cái xấu ra, Không hề báo trước hướng Tiêu Viêm
nói: " Ngươi, người này có hiểu hay là không hiểu quy củ? Lặng yên tiến vào đội ngũ của lính đánh thuê, Ngươi muốn nghe trộm chúng ta nói chuyện phải không? "
Vô duyên bị chụp cái mũ này vào đầu, Tiêu viêm nhíu mày đem ánh mắt dời về phía cô gái, Cô gái này có vẻ nhỏ hơn mình Một,hai tuổi, Bị ánh lửa chiếu vào khuôn mặt, cũng xem như là xinh
đẹp, Bất quá khuôn mặt nàng lại có chút kiêu ngạo, Ngữ khí nói chuyện thật làm cho người ta không thích.
" Linh nhi! không được nói lung tung " Nhìn thấy sắc mặt của Tiêu viêm, Trung niên nam tử quay đầu khiển trách một câu, sau đó quay đầu nhìn Tiêu viêm cươì nói:" Tiểu huynh đệ cũng là lính đanh thuê phải không? Sao lại đơn độc tiến vào ma thú sơn mạch thế?"