Nhìn Tiêu Viêm trong lòng mình cả người bị thiêu đốt chật vật, Vân Chi mặt cười hơi đổi, hơn nữa bên trong sơn động tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương cũng đã rống giận vọt ra, bất quá ánh mắt của nó nhìn Vân Chi đang trôi nổi trên không trung, chưởng trảo vội chà xát trên mặt đất, kìm hãm tốc độ lại, ma thú đối với nguy hiểm có một loại cảm giác đặc biệt nhạy cảm khó nói, nó cảm giác được nữ nhân trước mặt, tuyệt đối không phải đối tượng nó có thể trêu chọc được
Đương tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương chuẩn bị lui về phía sau, Vân Chi, mặt cười băng hàn, ngọc thủ vung trường kiếm lên, một đạo thanh sắc phong nhận cự đại, từ mũi kiếm bạo xạ ra, như tia chớp chém lên thân thể của tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương, nhất thời, hoa lửa vang lên khắp nơi
"Ô!" Lãnh phải một đòn nghiêm trọng, tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương cái miệng rộng thê lương gầm nhẹ, chỉ thấy trên thân thể nó, tầng tử tinh phòng ngự, đã xuất hiện một vài vết nứt dữ tợn
"Đáng chết, ngươi còn dám đả thương con ta, hôm nay ta nhất định không buông tha ngươi!"Vân Chi vừa mới xuất thủ thì trên bầu trời, tử sắc hỏa diễm kịch liệt bạo xạ xuống, Tử Tinh Dực Sư Vương rống giận rít gào, vang vọng cả bầu trời
"Hừ" Hừ lạnh một tiếng, Vân Chi ngọc thủ hơi hơi xoay tròn, một đạo long quyển phong đột ngột hiện lên, cuồng mãnh xoay tròn, đem phô thiên cái địa hỏa diễm tử sắc tập kích hóa giải đi
Đôi cánh sau lưng rung lên, Vân Chi bàn tay ôm chặt thân thể Tiêu Viêm đương hôn mê, thân thể giữa không trung lui nhanh, trường kiếm kỳ dị trong tay vũ xuất ra đường cong kỳ dị, trong nháy mắt, trường kiếm chợt run lên, một tiếng quát lạnh lùng từ cái miệng hồng nhuận của Vân Chi truyền ra: "Phong chi cực, vẫn sát!"
Nghe Vân Chi quát, trên không trung, Tử Tinh Dực Sư Vương, nhất thời ngưng trọng rít gào, thân thể đột nhiên hạ xuống, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương, đầu lâu cự đại hơi hơi lay động, tử hoa quang mang lại lần nữa tràn ngập bầu trời
Song ngay khi Tử Tinh Dực Sư Vương chuẩn bị sử dụng lực lượng cực mạnh để tiếp công kích đã từng phá hủy tiêm giác của nó ngày trước thì Vân Chi đôi cánh lại rung lên, trường kiếm trong tay nhanh chóng thu hồi vào trong nạp giới, thân thể chuyển động, mang theo Tiêu Viêm, nháy mắt biến mất tại phía chân trời
"Loài người giảo hoạt!Ta Tử Tinh Dực Sư Vương, cùng ngươi thề không bỏ qua!" Nhìn Vân Chi đột nhiên xoay người bỏ trốn, Tử Tinh Dực Sư Vương lúc này mới hiểu được mình đã trúng kế, tử hoa trên thân thể chậm rãi thu liễm lại, tức giận rít gào
Không để ý tới tiếng rít gào phẫn nộ của Tử Tinh Dực Sư Vương, Vân Chi đang ôm Tiêu Viêm, cơ hồ giống như lưu tinh cản nguyệt, không ngừng cấp bách phi hành ra ngoài ma thú sơn mạch, một hồi lâu sau, thẳng cho đến khi ra khỏi vòng trong của ma thú sơn mạch mới tìm một địa phương bí mật, chậm rãi hạ xuống