Trong sơn động, nữ nhân cầm trường kiếm áp vào yết hầu thiếu niên, tình cảnh đầy quỷ dị và nguy hiểm
Yết hầu truyền đến cảm giác lạnh lẽo làm cho Tiêu Viêm cả người da gà nổi lên, chậm rãi giơ tay lên, tỏ vẻ như mình trong sáng vô tội, cười khổ nói: " Ta không có đối với ngươi làm chuyện gì có lỗi "
Nghe vậy, trên khuôn mặt băng hàn của Vân Chi thoáng hiện lên nét ửng đỏ, trong lòng hung hăng nghĩ, đúng thật ngươi không có làm chuyện đó, nhưng ngươi đối với ta như vậy thì có khác gì so với làm chuyện đó đâu?
Đôi mắt đẹp khẽ lóe lên, song ngọc thủ cầm trường kiếm của Vân Chi nhưng lại không có di động chút nào, ánh mắt khẽ nhúc nhích, thấy trên khuôn mặt của Tiêu Viêm còn có dấu ấn bàn tay đỏ bừng trên mặt, hiển nhiên âm thanh vừa rồi vang lên trong sơn động hiển nhiên là do Tiêu Viêm tự tát vào mặt mình gây ra
Nhìn chằm chằm khuôn mặt Tiêu Viêm, Vân Chi cảm thấy có chút tức cười, bàn tay hơi nới lỏng ánh mắt hiện lên nét nhu hòa, một lúc lâu sau, một âm thanh sa sút tinh thần mệt mỏi vang lên, vô lực thu hồi trường kiếm lại, quay về sơn động bước đi, trường kiếm trà trà lên vai Tiêu Viêm, thản nhiên nói: "Chuyện hôm nay, chúng ta coi như chưa phát sinh cái gì, nếu ngươi mà truyền ra ngoài, ta hội nhất định giết ngươi "
Đứng chôn chân một lúc, nhìn bóng lưng uyển chuyển mê người kia, Tiêu Viêm hai mắt từ từ nhắm lại khẽ thở dài một hơi, khóe miệng bất dắc gĩ lộ ra vẻ khổ sáp, đích xác loại sự tình này vốn phải quên đi, với thân phận của hắn so với nàng mà nói thì, mình chỉ như con cóc ngồi dưới đáy giếng, còn nàng là thiên nga bởi vì gặp rủi ro nên bản thân mới có dịp may mắn v**t v*, bất quá khi nàng hồi phục thì bầu trời rộng lớn kia mới là cuộc sống của nàng, mà cóc thì vần như cũ chỉ có thể ngồi dưới đáy giếng mà khao khát nhìn lên bầu trời rộng lớn mà thôi
Đấu hoàng, đó là một khoảng trống khó có thể san lấp, có lẽ sau này Tiêu Viêm có cơ hội đạt được cảnh giới này, bất quá ít nhất không phải bây giờ, hơn nữa vị nữ nhân cao quý kiêu ngạo này, hội cũng không tin tưởng, một gã thiếu niên vẻn vẹn chỉ có thực lực đấu giả có thể bước được vào cấp độ trên, cho dù hắn thiên phú không kém.Nhưng đây cũng không phải điều kiện tất yếu để sau này có thể trở thành đấu hoàng cường giả
Chỉ là một giậc mông xuân mà thôi …" Thấp giọng lẩm bẩm, lắc lắc đầu, Tiêu Viêm cũng chậm rãi bước vào sơn động, nhìn khuôn mặt lãnh đạm kia, đang nhắm mắt cố gắng phá tan phong ấn, Tiêu Viêm cũng chỉ biết nhún vai ngồi xuống, nhắm mắt tu luyện đấu khí
Hai người đều trầm mặc, sơn động rơi vào trạng thái yên tĩnh, trải qua sự việc xấu hổ ngày hum nay, hai người khó có thể tái hòa hợp lại như trước kia nữa
Không khí trầm mặc này duy trì mãi tận tới buổi trưa, Tiêu viêm nhân lúc rỗi rãi trong khoảng thời gian này đi ra ngoài đánh bắt cá, ngồi xổm bên cạnh đống lửa, có cảm giác không thoải mái trong lòng, tùy ý xoay nhẹ mộc côn, đột nhiên phát hiện có điều lạ ngẩng đầu lên thì thấy đôi mắt đẹp linh động kia cũng không biết khi nào đang nhìn mình