Tiêu Viêm từ trong hôn mê thức tỉnh lại, nhưng là mơ hồ cảm giác được, một đôi ngọc thủ ôn nhuận đang quấn ngang hông mình, hơn nữa đầu mình tựa hồ như đang dựa vào vật gì đó, trọng yếu nhất là, phía sau lưng hắn có hai luồng nhu nhuyền mềm mại đang gắt gao áp súc..
Trong lòng chậm rãi thanh tỉnh lại, miệng có cảm giác mát lạnh, một dòng nước lạnh có chút thô lỗ đỗ vào miệng hắn, bởi vì kỹ thuật đổ nước của người này không được tốt lắm, làm cho lỗ mũi của Tiêu Viêm, cũng có không ít nước
"Khụ Khụ khụ "Nhãn đồng đột nhiên mở ra, Tiêu Viêm vội vàng cúi đầu kịch liệt ho khan, sau một lúc lâu, sắc mặt đỏ hồng mới dần bình thường trở lại, nhìn vẻ mặt có chút ngẩn ngơ của Vân Chi, tay đang bưng chén nước ở phía sau, khóe miệng hơi co quắt, cười khổ nói: "Ngươi cố tình làm ta sặc chết phải không?"
Nghe vậy, Vân Chi khuôn mặt thoáng hiện lên vẻ xấu hổ, đây là lần đầu tiên nàng chiếu cố nhân, đạt được hiệu quả này, tựa hồ rất không tồi rồi
Buông chén nước trên tay xuống, Vân Chi mỉm cười hỏi: "Không việc gì chứ?"
"Không sao cả " Lắc đầu, Tiêu Viêm khẽ xoa trán, nói: "Hoàn hảo chỉ là một đầu nhị giai ma thú, nếu là tam giai, chỉ sợ ta thật sự không quay về được "
"Xin lỗi, ta quả thực không muốn việc này xảy ra "Có lẽ do thực lực tạm thời bị phong ấn, trong mấy ngày gần đây, Vân Chi mở miệng xin lỗi nhiều hơn so với bình thường, việc này nếu để cho người quen của nàng biết được sợ rằng kinh ngạc đến nỗi ngay cả đầu lưỡi cũng nuốt vào
Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm khoát tay nói: "Quên đi, cũng là do ta không nói rõ với ngươi "Nói đến đây, Tiêu Viêm bụng bỗng kêu lêu "Sùng sục ", điều này làm cho hắn không khỏi có chút xấu hổ
Nghe thanh âm "sùng sục "từ bụng Tiêu Viêm, Vân Chi cười khúc khích, tiếng cười thanh thúy êm tai, vươn tay lấy thực vật Tiêu Viêm chuẩn bị từ trước cười dài nói:"Hiện tại ngươi là người bệnh, công việc nướng cá hôm nay để ta làm đi "
"Ngươi nướng cá?"Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời ánh mắt kinh dị hướng nhìn vị nữ nhân xinh đẹp có thân phận cao quý này
"Nhìn ngươi làm hai ba lần, ít nhất cũng học được một chút "Mỉm cười Vân Chi xoay người đi tới chỗ bãi đá, lưu lại trong mắt Tiêu Viêm bóng lưng cong uyển chuyển mê người
Nhìn Vân Chi ngỗi xổm trên mặt đất nhóm lửa nướng cá, Tiêu Viêm khẽ cười cười, sau đó chậm rãi thở ra một hơi, song thủ kết xuất thành ấn tu luyện, sau một lúc lâu thì tiến nhập vào trạng thái tu luyện
Ngồi xổm bên cạnh đống lửa, Vân Chi mồ hôi đổ đầm đìa đang cố gắng nướng cá, ngẫu nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Viêm đã nhắm mắt tu luyện, không khỏi bất đắc gĩ nhẹ giọng nói: "Còn chưa từng có người được ăn cá do ta nướng, vậy mà tiểu gia hỏa ngươi còn dám xem thường ta …"