Thân thể nằm sấp trên một đỉnh núi nhỏ, ánh mắt Tiêu Viêm không ngừng đảo qua chung quanh. Duyên cớ cũng bởi đầu Tử tinh dực sư vương kia mà đoạn thời gian này ma thú bên trong ma thú sơn mạch rõ ràng náo động hơn rất nhiều, bất quá cũng may dược phấn mà Dược Lão bố trí rất có hiệu quả, mặc dù phụ cận thỉnh thoảng cũng có ma thú lui tới, bất quá sau khi ngửi thấy cái mùi k*ch th*ch ấy thì đều vội vàng chạy đi, cho nên hai ngày này ở bên trong, hai người Tiêu Viêm cũng không có bị phát hiện.
"Này, có nữ nhân bên người thuỷ chung chính là phiền toái a, chẳng lẽ ngươi cứ định như thế à?" Dược Lão từ trong giới chỉ nhàn nhạt hiện ra, cười nói.
"Hắc hắc, đây chính là đấu hoàng cường giả a, có cơ hội làm cho nàng nợ ta một cái nhân tình, chính là đầu tư lâu dài, chừng đó phong hiểm còn đáng là gì?" Tiêu Viêm bàn tay xoè ra trước mặt, hứng lấy cành liễu rơi xuống từ trên cây, hắc hắc cười nói.
"Ta xem ngươi tốt nhất nên thừa dịp lúc này nàng đang suy yếu mà đem nàng... làm thịt luôn đi, như vậy lại có thể có thêm một cận vệ là đấu hoàng cường giả, ngày sau ngươi ở Gia Mã đế quốc cũng có thể nghênh ngang mà đi." Dược Lão già mà không nên nết, cười xấu xa nói.
Đảo cặp mắt trắng dã, Tiêu Viêm lẩm bẩm:"Ta cũng có nghĩ đên, bất quá nếu quả thật như vậy, chờ đến khi nàng hồi phục, người đầu tiên muốn giết khẳng định chính là ta."
"Tốt lắm, giám thị xong, trở về thôi." Lại nhìn quanh bốn phía an tĩnh, Tiêu Viêm phất phất tay, chẳng muốn cùng Dược Lão cãi cọ cái vấn đề cực kì nhàm chán này, nhảy ra khỏi đống đá rồi mạnh mẽ nhảy xuống khỏi đỉnh núi nhỏ.
Đưa Dược Lão thu vào trong giới chỉ, Tiêu Viêm thong thả chạy thẳng một đường, vài phút sau đã vào bên trong sơn động mát lạnh. Bước vào sơn động liền nhìn thấy nữ nhân thần bí vốn nằm một chỗ trên giường, bây giờ tay đang nâng chiếc cằm thơm nhàn nhã ngồi trên phiến đá, thấy Tiêu Viêm trở về, nàng không khỏi mỉm cười:"Về rồi à."
Cười gật gật đầu, Tiêu Viêm lưng đeo huyền trọng xích đến gần, từ trong giới chỉ lấy ra mấy con cá béo bắt được ở thác nước, đặt mông ngồi xuống đất đốt lên một đống lửa, thuận miệng hỏi: "Cô đã khoẻ hơn chưa?"
Nữ nhân thần bí khẽ động thân thể tạo nên một làn gió thơm mát nhàn nhạt, đi tới bên cạnh Tiêu Viêm, đôi mày đen cau lại khẽ thở dài: "Ngoại thương cũng không có trở ngại gì, bất quá phong ấn thuật trên người lại phải mất ít nhất vài ngày mới có thể giải trừ."
"Vậy đoạn thời gian này hãy trốn ở đây đi, chúng nó hẳn sẽ không lục xoát đến." Đem cá đánh vẩy sạch rồi đặt trên ngọn lửa, Tiêu Viêm quay đầu nhìn nữ nhân thần bí bên người.
Bởi vì bộ tố y trên người nữ tử đã bị nghiền nát, cho nên nàng hiện tại đang mặc hắc bào của Tiêu Viêm. Người khác mặc vào đều mang một vẻ đen tối nặng nề, bất quá khi tới trên người nàng lại được thân thể lung linh có lồi có lõm phụ trợ mà tăng thêm vài phần ý vị thần bí, khi dời bước một đoạn đùi ngọc trắng như tuyết lúc ẩn lúc hiện vô cùng mê người. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.