Trong lúc ma thú điên cuồng tìm kiếm nữ nhân thần bí khắp núi, Tiêu Viêm dưới sự bảo vệ của Dược Lão, không làm kinh động bất cứ ma thú nào len lén mà chạy thẳng một đường về chỗ ẩn thân.
"Quá k*ch th*ch, một chiêu cuối cùng của nữ nhân kia quá mạnh mẽ, nếu không phải Tử Tinh dực sư vương né tránh kịp thời, sợ rằng đầu nó đã bị xuyên thủng..." Hồi tưởng lại màn chiến đấu kinh hiểm hoa lệ trên không trung này, Tiêu Viêm trong lòng cảm thấy kích động, một màn cường giả đối chiến này ở bên ngoài cũng khó có thể xuất hiện một lần a.
Vô cùng cẩn thận trở lại chỗ thác nước thu thập dược đỉnh cùng các thứ này nọ còn để ở đó, Tiêu Viêm vừa muốn chuẩn bị trở về sơn động, bàn chân chợt ngưng lại.
Tiêu Viêm hai mắt mở to không chớp nhìn dòng sông ngay dưới thác nước, nơi đó, một nữ nhân xinh đẹp thân mặc bạch y đang trôi nổi, đôi mắt nhắm nghiền cùng với khuôn mặt tái nhợt, có thể thấy nàng tựa hồ bị thương không nhẹ.
"Cục cục." Nuốt một miếng nước bọt, Tiêu Viêm nhận ra nữ nhân đang trôi trên mặt nước này chính là vị đấu hoàng cường giả lúc trước cùng Tử Tinh dực sư vương chiến đấu. Xem bộ dáng của nàng hiện tại, hình như đã lâm vào trạng thái hôn mê, Tiêu Viêm trong lòng nhất thời có chút dao động, cứu hay là không cứu? Cứu nàng mà nói, sợ rằng sẽ chọc giận ma thú nơi này, mà nếu quả như không cứu, nàng bây giờ sợ rằng khó thoát khỏi tai họa bị Tử Tinh dực sư vương bạo nộ mà xé tan.
Đương khi Tiêu Viêm trong lòng còn do dự không quyết, xa xa trong rừng cây, mơ hồ truyền đến vài tiếng ma thú gầm rống.
"Ai, coi như cô gặp may!" Nghe tiếng thú rống, Tiêu Viêm cắn răng một cái, nhanh chóng nhảy vào trong dòng nước đem nữ nhân nọ bế lên, bởi vì ở dưới nước nên toàn thân nàng trên dưới đều ướt sũng, bàn tay Tiêu Viêm đặt ở bắp chân cùng sau ót nàng liền cảm thấy mềm mại trơn láng như ôn ngọc, cảm giác cực kì tuyệt vời.
Cắn nhẹ đầu lưỡi đem cỗ ý niệm kia đè xuống. Tiêu Viêm ôm lấy mỹ nhân toàn thân đẫm nước, sau đó nhằm hướng sơn động mà bán mạng chạy như điên.
Sau khi chạy thẳng một đường vào trong phạm vi năm mươi thước xung quanh sơn động, Tiêu Viêm lúc này mới thở dài một hơi. Dược Lão từng rải ra một loại dược phấn trong phạm vi này, đối với ma thú có tính k*ch th*ch rất lớn, thông thường sẽ rất ít có ma thú xông vào trong vòng tròn này, cho nên nơi này cũng có thể coi là trong phạm vi an toàn.
Ôm nữ nhân trong lòng vọt vào sơn động, Tiêu Viêm đem nàng đặt nhẹ lên bãi đá, đặt mông ngồi xuống bên cạnh nàng, nặng nề thở hổn hển mấy hơi.
Trong lúc nghỉ ngơi, Tiêu Viêm mới có thời gian quan sát nàng thật gần. Tinh tế đánh giá, Tiêu Viêm trong lòng cảm thấy từ từ nhảy lên một nét kinh diễm. Mi mục như hoạ, dùng từ băng cơ ngọc cốt để hình dung nàng tựa hồ cũng không quá. Hơn nữa làm cho Tiêu Viêm phải sợ hãi mà than có lẽ chính là sự ung dung cùng cao quý ẩn chứa trên người nàng.