Trên bầu trời, long quyển phong khổng lồ sau khi nữ nhân thần bí phất tay liền mang theo tiếng gió rít cuồng bạo, điên cuồng cuốn hết tất cả mà hướng đến tử tinh dực sư vương.
Nơi gió lốc đi qua, rừng rậm phía dưới đều bị xé ra lộ cả đất vàng, không ít ma thú kinh hoảng nối đuôi từ đó chạy trốn.
Nhờ Dược Lão bảo vệ, Tiêu Viêm may mắn không bị cuồng phong cuốn đi, hai tay gắt gao nắm lấy một cành cây, nhìn rừng rậm xung quanh bị phá tan thành một mảnh hỗn độn, không khỏi nuốt một miếng nước bọt.
"Hừ!" Nhìn gió lốc cuốn đến, Tử Tinh dực sư vương phát ra một tiếng gầm rống, hai cánh rung lên, tử sắc hoả trụ rộng hai ba trượng phía trên đỉnh đầu tách ra rồi hướng gió lốc mà đánh tới.
Hai vật khổng lồ như tia chớp va chạm tại không trung, khoảnh khắc chạm vào nhau, không gian cơ hồ lâm vào tĩnh lặng.
"Oanh!" Một tiếng như sấm rền đột ngột nổ vang trên bầu trời.
Gió lốc cùng hỏa trụ hung mãnh va chạm, điên cuồng phóng thích năng lượng kinh khủng vào nhau, tại nơi giao tiếp không gian phảng phất đã hơi ba động.
"Thình thịch!" Gió lốc cùng hỏa trụ giằng co thêm vài phút, rốt cuộc thì bởi vì năng lượng cạn kiệt mà tạo ra một tiếng nổ vang vọng cả sơn mạch rồi tan biến.
Lúc gió lốc và hoả trụ tiêu tán, nữ nhân thần bí đang đứng yên trên không trung rốt cuộc cũng có động tác, chỉ thấy sau lưng hai cánh rung lên, thân thể giống như một tia thiểm điện, nháy mắt xuyên qua dải năng lượng hỗn loạn rồi xuất hiện phía sau Tử Tinh dực sư vương, trường kiếm kì dị trong tay đâm ra thật nhanh, trên mũi kiếm hình thành nên một phong nhận xoáy tròn với tốc độ cực cao, bề ngoài giống như một lưỡi đao tròn xanh biếc.
"Đinh đinh...." Trường kiếm mang theo phong nhận bổ vào thân thể tử tinh dực sư vương, giữa không trung liên tiếp vang lên những tiếng thanh thuý, song dù trường kiếm có đâm thật nhanh cũng chỉ lưu lại trên tinh thể đạo đạo bạch ngân, hơn nữa bạch ngân cũng chỉ hiện lên một lúc ngắn ngủi rồi tiêu tán. (Bạch ngân - 白痕: dấu màu trắng, ngấn màu trắng, vết trắng….)
Không thèm để ý công kích của đối phương, tử tinh dực sư vương dùng đầu chặn lại, tiêm giác trên đầu b*n r* một đạo tử sắc hoả diễm dài đến nửa thước.
Sức nóng của tử sắc hoả diễm làm cho nữ nhân thần bí lông mày đen cau lại, bàn tay trắng nõn bên người kết thành một cái thủ ấn quái dị: "Phong thôi thế!"
Theo tiếng nói nhẹ nhang thanh thuý, một phong quyển cuồng bạo chợt xuất hiện trước người, gào thét ngăn cản cự đại tử sắc hoả diễm.
Nhìn thấy tử hỏa công kích không có hiệu quả, tử tinh dực sư vương nhã đồng tử quang đại thịnh, chưởng trảo cực lớn hướng nữ nhân thần bí bổ xuống tạo nên một cỗ tử mang cực kì diễm lệ, không khí nơi chưởng trảo đi qua dễ dàng bị xé rách, một tiếng rít bén nhọn chói tai vang vọng khắp trời.
Nhìn thế công của tử tinh dực sư vương, nữ nhân thần bí gương mặt có chút ngưng trọng, hai cánh sau lưng vỗ nhẹ, một đạo phong thuẫn cực lớn chừng hai ba thước đột ngột ngưng hiện trước mặt.
"Ca..." Cự chưởng oanh kích lên thanh sắc phong thuẫn, tử quang đại thịnh, âm thanh răng rắc thanh thuý vang lên liền đem phong thuẫn đập vụn thành từng mảnh bay khắp trời, theo gió mà tiêu tán. tử tinh dực sư vương thân thể công kích cư nhiên lại cường hành như thế.
Kích phá được phòng ngự của đối phương, tử tinh dực sư vương trong miệng vang lên một trận rít gào, thân thể khổng lồ có chút vặn vẹo, tốc độ công kích cuồng bạo làm người ta sợ hãi cùng với hình thể khổng lồ này quả thật không hợp chút nào.