Điều khiển thân thể nghiêng nghiêng ngả ngả, Tiêu Viêm trong lòng kinh đảm cố gắng vọt qua vực mấy chục thước, sau khi bay được đến phía đối diện còn chưa kịp đáp xuống thì đấu khí trong cơ thể đã có dấu hiện cạn kiệt, chính là Tử Vân Dực lúc đang bay nhanh lại "Xuy" một tiếng mà cấp tốc thu về.
Nhất thời giữa không trung, một đạo nhân ảnh phát ra một tiếng bi ai thảm thiết rồi rơi thẳng xuống một bãi cỏ mềm mại bên dưới.
Thân thể vốn đã tới cực hạn lại chịu thêm va chạm như vậy, Tiêu Viêm trước mắt một mảnh tối đen, rốt cuộc cũng đã hoàn toàn hôn mê.
Sau khi Tiêu Viêm hôn mê, Dược Lão lúc này mới từ trong giới chỉ phiêu đãng đi ra, nhìn Tiêu Viêm lúc này chật vật, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, chụp lấy tay Tiêu Viêm nâng lên, sau đó chậm rãi bước sâu vào ma thú sơn mạch.
"Cũng dám cường hoành sử dụng địa cấp đấu kĩ, thật sự là cái tên to gan lớn mật a..."
Trầm mê trong hắc ám, Tiêu Viêm mơ hồ cảm thấy toàn bị ngâm trong thuỷ dịch lạnh lẽo, từng đạo năng lượng ôn nhu bình thản từ vô số lỗ chân lông tiến vào thân thể, trong cơ thể lẳng lặng chảy xuôi, những nơi năng lượng đi qua, bởi vì đấu khí bị dùng quá độ mà kinh mạch có chút hư tổn, lại chậm rãi được chữa trị.
Sau khi đem kinh mạch cũng cơ thể chữa trị đến trạng thái bình ổn, năng lượng ôn nhu đo lại đi theo kinh mạch, cuối cùng quán chú vào đấu khí toàn ở tiểu phúc.
Đột nhiên có thêm sinh mạng mới gia nhập, nguyên bổn đấu khí toàn đang biếng nhác xoay tròn, lại giống như được tiếp thêm mã lực tốc độ cao, xoay tròn cực nhanh.
Mà theo tốc độ xoay chuyển của đấu khí toàn mỗi lúc một nhanh, năng lượng đang chảy trong kinh mạch lại càng bị hấp dẫn, như ong vỡ tổ dũng mãnh lao tới đấu khí toàn.
Sau khi đấu khí toàn đem tất cả năng lượng trong kinh mạch hấp thu hoàn toàn, vẫn tham lam chưa chịu dừng lại, đấu khí toàn cấp tốc xoay tròn vài vòng, sau đó phát ra hấp lực càng thêm hung mãnh, làm cho năng lượng ẩn chứa ở chất lỏng bên ngoài bị hút vào ngày càng nhiều, sau đó trải qua luyện hoá ở kinh mạch rồi từ từ quán chú vào trong đấu khí toàn.
Cứ hấp thu không ngừng như vậy, Tiêu Viêm cũng không biết đã giằng co bao lâu trong hôn mê, hắn chỉ có thể nhận thức mơ hồ. Cho đến khi năng lượng quán chú vào ngày càng yếu đi rồi hết hẳn, ý thức hắn mới có thể thoát ra khỏi hắc ám, hai mắt mông lung mở ra.
Đập vào mắt chính là một sơn động khá rộng, trên vách xung quanh có gắn Nguyệt Lượng Thạch phát sáng nhè nhẹ. Thân thể vừa cử động nhẹ đã nghe vang lên tiếng nước ào ào. Cúi đầu nhìn, Tiêu Viêm lúc này mới phát hiện chính mình đang nằm dưới một cái hốc đá nhỏ bên trong chứa đầy nước lạnh, bất quá vẫn còn lẫn vài tia lục sắc, xem ra không phải là nước bình thường. Bàn tay trong nước khoa lên vài cái, Tiêu Viêm phát giác trong chất lỏng màu lục nhạt này không ngờ lại ẩn chứa năng lượng tinh khiết không ít.
Lấy một ít thuỷ dịch đặt lên mũi ngửi, Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên nhẹ giọng nói: "Đây là nước thuốc?" "Đích xác là nước thuốc. Vì sắp xếp ao linh dịch nhỏ này để chữa trị cho ngươi, ta đã mất hết ba bốn ngày." Âm thanh già nua từ bên ngoài sơn động truyền vào, bóng dáng Dược Lão hư ảo như quỷ mị phiêu đãng tiếng vào.