Ma thú sơn mạch đang tĩnh lặng đột nhiên bị phá vỡ bởi vô số tiếng thét gào xen lẫn thanh âm đuổi giết. Bởi vì đội ngũ truy sát rất đông đã gây kinh ngạc cho không ít dong binh, vốn đang chuẩn bị liệp sát ma thú, quay đầu nhìn lại chỉ thấy một dòng người đông đảo rậm rạp nên cũng hiếu kì mà tiến theo. Bọn họ muốn nhìn xem đến tột cùng là thần thánh phương nào lại có thể gây nên cuộc truy sát đại quy mô như thế này.
"Bắt được Tiêu Viêm, trên người hắn có huyền giai công pháp!"
Trong lúc truy đuổi, Mục Xà nhìn một đội ngũ dong binh đang xem náo nhiệt, trên khuôn mặt thoáng hiện nụ cười âm hiểm, đột nhiên rướn cổ rống lên. Nghe đoàn trưởng quát như vậy, thành viên Lang Đầu dong binh đoàn phía sau liền rất cơ trí cùng kêu to lên, tin tức Tiêu Viêm trên người có mang huyền giai cấp bậc công pháp phiêu lãng truyền đi khắp dãy núi.
"Huyền giai công pháp?"
Bốn chữ này vừa lọt vào tai, cơ hồ tất cả đội ngũ dong binh đều sững lại liếc mắt nhìn nhau, thoáng hiện lên một nét tham lam.
Sau một lát tĩnh lặng, rốt cuộc đã có kẻ không cưỡng nỗi sức hấp dẫn của huyền giai cấp bậc công pháp mà nhanh chóng cầm vũ khí lao theo bóng lưng như ẩn như hiện, có kẻ dẫn đầu, đám dong binh xung quanh có chút do dự cũng nhanh chóng tiếp bước, lớn tiếng hô hoán gia nhập đội ngũ truy sát.
Nghe thanh âm quát tháo từ phía sau truyền đến, Tiêu Viêm đang chạy thục mạng khóe mắt lướt qua, thấy đội ngũ truy sát phía sau ngày càng khổng lồ, sắc mặt khẽ biến, thấp giọng mắng: "Tên vương bát đản này thật âm độc."
Tiêu Viêm cước bộ lướt nhanh trong rừng, mắt nhìn bốn phía tìm kiếm khu vực ma thú hay lui tới mà xông vào.
"Đến đây đi, ta lại muốn xem là các ngươi người đông hay là ma thú ở đây nhiều." Cười lạnh một tiếng, Tiêu Viêm lần nữa vùi đầu vọt mạnh.
"Tiểu tử, Ta hôm nay nhìn ngươi làm sao mà trốn được?"
Xa xa phía sau, Mục Xà quát lạnh một tiếng, thanh âm pha lẫn đấu khí như sư tử hống quanh quẩn trong rừng. Đối với thứ không có tính uy h**p này Tiêu Viêm cũng không thèm nghĩ đến, chỉ để ý đến việc lao tới trước.
Thấy Tiêu Viêm không thèm đếm xỉa đến tiếng quát của mình, Mục Xà khóe miệng nhếch lên, con mắt híp lại, nhướng mày nhìn khoảng cách đang từ từ nới rộng, tốc độ của Tiêu Viêm hiện giờ có chút ngoài dự liệu của hắn.
Trong miệng chậm rãi thở ra một hơi,Mục Xà thân thể khẽ run, đấu khí màu xanh nhạt nhanh chóng bao trùm thân thể. Cúi đầu rống lên một tiếng từ trong cổ::"Hoàng bậc đấu kĩ: Phong tường bộ!"
Tiếng quát vừa dứt, trên hai chân đột nhiên tuôn ra đại lượng đấu khí xanh nhạt, liên tiếp từng đợt gió nhẹ hình thành trên hai chân. Bàn chân đạp mạnh trên mặt đất, Mục Xà thân hình phát ra tốc độ nhanh gần gấp đôi lúc trước.
"Kháo!" nghe tiếng rít gió mơ hồ vang đến từ phía sau, Tiêu Viên vội quay đầu lại thì thấy Mục Xà đang vọt tới rất nhanh, không khỏi cả kinh, từ ngón tay b*n r* một quả hồi khí đan, rất nhanh đem nuốt vào trong bụng, đấu khí đã tiêu hao giờ bắt đầu chậm rãi hồi phục.