Cuối đầu nhìn mỹ phụ trắng nõn dưới thân, Hách Mông khuôn mặt thoáng hiện nụ cười d*m đ*ng, bàn tay to mạnh mẽ nắm lấy hai khối tròn nhu nhuyễn hơi dùng sức, nữ nhân dưới thân nhất thời giống như mẫu miêu eo nhỏ cong lên, phát ra tiếng rên rĩ ph*ng đ*ng.
Nghe thanh âm r*n r* mềm mại k*ch th*ch, Hách Mông cả người run lên, song chưởng ôm chặt vòng eo nữ nhân, thân thể một trận điên cuồng rung động, một lát sau hai cỗ thân thể xích lõa đồng thời cứng ngắc.
Ngẩng đầu lên, kh*** c*m kịch liệt làm cho Hách Mông thở dài một hơi, ôm chặt thân thể mềm mại dưới thân.
Ngay khi thân hình Hách Mông đang run lên nhè nhẹ vì kh*** c*m, thần kinh nhạy cảm nhờ lăn lộn dưới lưỡi đao quanh năm lại làm cho da thịt toàn thân hắn chợt căng lên, một tia cảnh giác như thiểm điện xẹt qua trong lòng, bàn tay lập tức bắt lấy chăn mền bên cạnh quăng về phía sau.
"xuy lạp."
Hàn quang thoáng hiện, dễ dàng xẻ tấm chăn làm hai mảnh, một đạo ảnh tử rất nhanh tiến vào trong lều, kiếm phong lạnh lẽo không chút lưu tình hướng cổ Hách Mông vạch tới.
Bị tập kích đột ngột làm Hách Mông sắc mặt đại biến, thân thể ở trên giường chật vật khẽ động, hiểm hiểm tránh được kiếm phong.
Một kích không có kết quả, kiếm phong không chút đình trệ lập tức quét ngang, một nét hàn quang thoáng hiện xẹt qua ngọn lửa trong lều rồi truy kích Hách Mông, vẽ ra một đạo vết máu nhợt nhạt trên lồng ngực.
"A!".
nhìn bóng đen đột nhiên xông vào, nhất thời nữ nhân trên giường không để ý cả người xuân quang đang hiển lộ mà hoảng sợ đứng dậy thét lên. Bàn tay cong lại, một khối mộc than bị hút vào trong tay, Tiêu Viêm cũng không quay đầu lại mà bắn về phía sau, theo một tiếng vang nhỏ, tiếng thét sợ hãi chói tai cũng im bặt.
"Ngươi là ai? Tại sao muốn ám sát ta? Chẳng lẽ không biết ta là tam đoàn trưởng Lang Đầu dong binh đoàn sao?" Trong lúc cấp tốc lui lại, Hách Mông sắc mặt đại biến phẫn nộ quát.
"Chính là lý do này, cho nên ta mới giết ngươi." Bóng đen ngẩng đầu lên, lộ ra thiếu niên khuôn mặt thanh tú.
"Ngươi... Tiêu Viêm?!" Nhìn thiếu niên rất trẻ trước mặt, Hách Mông sửng sốt, ngay sau đó ánh mắt chuyển dời đến cự đại hắc xích trên lưng thiếu niên, nhãn đồng đột nhiên co rụt lại, quát lạnh nói.
"Thật sự là vinh hạnh có thể được tam đoàn trưởng tưởng nhớ trong lòng." Mỉm cười, lòng bàn tay Tiêu Viêm co lại rồi đánh mạnh lên chuôi kiếm, nhất thời trường kiếm hóa thành một đạo hàn quang như tia chớp bắn về phía Hách Mông.
Kiếm quang tốc độ cực kì mau lẹ,cho dù Hách Mông phản ứng không chậm, nhưng vẫn như cũ bị Tiêu Viêm lưu lại một vết máu trên khuôn mặt.
Đầu lưỡi l**m l**m vết máu đang chảy xuống trên mặt, Hách Mông trong mắt nổi lên sát ý đậm đặc, âm lãnh cười nói:"Ngươi thật có chút đảm lượng, dám một mình đến ám sát ta. Bất quá ở chỗ này giải quyết ngươi cũng tốt, miễn cho sau này khỏi phải tìm kiếm."