" Oanh oanh oanh..."
Tiếng của thác nước thật lớn ngày qua ngày vang lên trong sơn cốc, năm này qua năm khác vang vọng, hơi nước ướt át cơ hồ hoàn toàn ngăn cách sơn cốc này với thế giới bên ngoài nóng bức.
Phía dưới thác nước đang ào ào chảy như một con rồng bạc, một thiếu niên nửa người trên để trần, hàm răn cắn chặt, trong tay nắm chặt một trọng kiếm màu đen thật lớn, không ngừng đâm bổ chém vào dòng nước trước mặt, mỗi lần Trọng huyền thước được huy động đều khiến cho bọt nước bắt tung toé đầy trời.
Hai chân giống như rễ cây, gắt gao dính chặt vào trên cọc gỗ, bên ngoài thân thể Tiêu Viêm toả ra đấu khí màu vàng nhạt, như ẩn như hiện, mỗi khi nước bắn lên thân thể thì liền có sương mù nhàn nhạt bốc lên.
Trọng kiếm muốn bổ mạnh vào trong dòng nước thì phải tiêu hao khí lực cực kì lớn, mà thiếu niên này đã kiên trì trụ vững trên cọc gỗ được một lát, hiện tại một lần huy động trọng kiếm, từ trên cánh tay đều truyền đến cơ thể từng trận đau nhức tê dại.
Cắn răng chịu đựng, gót chân Tiêu Viêm từ từ nhũn ra, rốt cuộc sau một lần chém xuống, thì dòng nước chảy hung mãnh rốt cuộc đã thịch một tiếng, đem thân thể đã gần đến cực hạn của hắn đánh văng từ trên cọc gỗ xuống hồ nước.
" Phốc!" Từ trên mặt nước nhô lên, Tiêu Viêm phun ra một ngụm nước hồ, lắc lắc đầu vài cái, sau đó di chuyển thân thể gần như chết lặng của hắn, gian nan hướng trôi vào bờ, sau khi lên bờ, toàn thân mềm nhũn tê liệt ngã xuống bên trên mặt đá lạnh ngắt. Cơ thể ê ẩm tê dại làm cho hắn không nghĩ đến việc động đậy một chút nào.
" Nào, cố gắng chút đi." Một con cá bị nướng đến thơm ngào ngạt, từ phía sau đưa qua đưa lại trước mặt Tiêu Viêm.
Mở mắt ra, hít sâu một làn hương thơm, bụng Tiêu Viêm nhất thời phát ra tiếng kêu ọc ạch, gian nan di động thân thể, ngiêng người dựa vào một tảng đá lớn, lúc này mới tiếp lấy con cá nướng, ngấu nghiến ăn.
Nhìn bộ dáng của Tiêu Viêm, Dược lão cười cười, ánh mắt đảo qua hơn mười cái cọc gỗ dưới thác nước, nói:" Cũng không tệ lắm, mới qua năm ngày đã có thể ở cọc gỗ thứ ba kiên trì một thời gian dài như vậy."
Trong miệng đầy chặt thức ăn, Tiêu Viêm đành phải hàm hồ lầm bầm vài tiếng.
" Gần đây, ở địa phương này, tần suất xuất hiện của lính đánh thuê càng lúc càng nhiều." Ngồi ở bên cạnh Tiêu Viêm, Dược lão dường như tuỳ ý nói.
Hơi hơi sửng sốt, đôi mắt của Tiêu Viêm chậm rãi nheo lại, dùng sức nuốt hết thức ăn trong miệng xuống, cười lạnh nói:" Xem ra là Lang Thủ dong binh đoàn đã nhận thấy cái gì đó."
" Dựa theo tốc độ của bọn họ, thì cùng lắm là trong một tháng nữa sẽ phát hiện ra chỗ của cái sơn cốc này, xem ra phải đẩy nhanh tiến độ hơn một chút nữa mới được a." Vuốt vuốt cằm, Dược lão thản nhiên cười nói.
" Nhanh hơn nữa sao?" Nghe vậy Tiêu Viêm trừng con mắt lên đầy nghi hoặc, hiện tại tốc độ tu luyện của hắn đã là rất nhanh rồi. Chẳng lẽ còn muốn tiếp tục tăng thêm?
" Chính xác là còn có thể tăng thêm, chỉ là... sử dụng phương pháp này sẽ phải nhận không ít đau khổ." Dược lão thẳng thắn nói.
" Trong thời gian qua, ta đây chịu đau khổ thế này còn ít sao?" Đảo cặp mắt trắng dã, Tiêu Viêm bĩu môi nói.