Không khí trong đại sảnh có chút trầm trọng, vài đạo nhân ảnh ngồi bên trong.... còn có cả người từng có hận thù sâu sắc với Tiêu Viêm cũng ở trong số đó, Mục Lực.
Tại vị trí thủ vị phía trên Đại sảnh, một gã trung niên sắc mặt thoáng có chút âm trầm, ngón tay đang gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, hắn mở miệng phá vỡ sự trầm mặc trong phòng.
" Vừa rồi nhận được tin tức, trong số đội ngũ tìm kiếm hôm nay phái đi ra ngoài, có một tiểu đội mất tung tích tại một vị trí trong Ma Thú sơn mạch." Âm thanh của nam tử trung niên chậm rãi vang lên trong phòng có chút nặng nề.
" Cha, có lẽ là bọn họ bị ma thú tập kích chăng?" Tùy ý cười cười, Mục Lực trả lời, loại tình huống gặp phải ma thú mà bỏ mình, trong Ma Thú sơn mạch là chuyện rất bình thường.
Nghe xưng hô của Mục Lực, vị trung niên nam tử này chính là đoàn trưởng của Lang Thủ dong binh đoàn, Mục Xà.
" Nếu gặp phải ma thú công kích, ắt hẳn sẽ phải lưu lại một vài dấu vết chứ, chỉ là những tên lính đánh thuê đến tiếp ứng sau khi đến tìm kiếm tại khu vực mà hai người kia phụ trách, nhưng cũng không tìm thấy nửa điểm dấu vết của việc chiến đấu, nếu loại bỏ chuyện trượt chân ngã xuống vách núi.... loại sự tình này chỉ có những tên lính đánh thuê mới hay mắc phải. Ta nghĩ bọn họ là bị người khác tấn công, những dấu vết chiến đấu biến mất hẳn cũng do người đó gây ra." Lắc lắc đầu, Mục Lực nhàn nhạt nói.
" Người sẽ không hoài nghi là Tiêu Viêm hạ thủ đó chứ?" Nghe vậy, Mục Lực có chút sửng sốt, lắc đầu trả lời:" Ta đã từng giao thủ với tên kia, bằng thực lực đó, muốn g**t ch*t hai gã lính đánh thuê Ngũ tinh đấu giả trước khi chúng kịp bắn đạn tín hiệu.... không có chút khả năng."
" Mặc kệ có phải là hắn không, ngày mai cứ phái một ít người đến khu vực đó tìm kiếm cẩn thận lại một phen." Mục Xà trầm giọng nói, với cái thiên tính cẩn thận như độc xà, hắn sẽ không bỏ qua bất kì cái sơ sót nhỏ nào.
" Được, vậy cũng tốt." Buông tay vẻ cam chịu nhưng Mục Lực vẫn gật gật đầu.
" Hộp đá mà ngươi lấy ra từ trong sơn động đã mở ra được chưa?" Ánh mắt quét tại đại sảnh một vòng, Mục Xà bỗng nhiên dò hỏi.
" Chìa khóa của hộp đá đang trong tay Tiêu Viêm, mặc dù ta đã mời thợ khóa giỏi nhất của Thanh Sơn trấn, chỉ là có vẻ hy vọng không lớn lắm." Mục Lực nhíu mày nói.
" Nếu thật sự không mở được thì dùng sức mạnh phá ra xem sao, nếu có thể tùy ý vất trong sơn động bảy mươi vạn kim tệ cùng với một số thảo dược trân quý như vậy, thực lực của vị chủ nhân kia hẳn là không thấp, nên những thứ mà hắn lưu lại hẳn sẽ không hề tầm thường." Mục Xà nắm tay thật chặt, trong ánh mắt xẹt qua một nét tham lam.
" Vâng." Gật gật đầu, Mục lực l**m môi, thấp giọng dò hỏi:" Cha, về chuyện Tiểu Y Tiên người định tính sao?"
" Ngươi có biết nàng trong sơn động đã lấy được những cái gì không?"
Thấy Mục Lực lắc lắc đầu, đôi mắt của Mục Xà híp lại, khoát tay một cái rồi trầm ngâm nói:" Tạm thời đừng có động đến nàng ta, thanh danh của nữ nhân đó trong Thanh Sơn trấn khá lớn, nếu tùy tiện hành động có lẽ sẽ gây ra phản cảm của đám lính đánh thuê độc hành."
" Chẳng lẽ cứ để như vậy, để mặc nàng ta yên ổn tại Vạn Dược Trai?"
" Hăc hắc, muốn cuộc sống yên ổn sao, làm gì có chuyện đó. Ngày mai ngươi cho người truyền bá một lời đồn, nói Tiểu Y Tiên chiếm được di vật của một vị cường giả nào đó, mà di vật này có giá trị rất lớn, là công pháp đấu phí cấp bậc Huyền giai." Thanh âm cười cười, Mục Xà lạnh giọng nói:" Tiểu Y Tiên kia mặc dù một thân y thuật rất cao, bất quá thực lực bản thân quá kém, hơn nữa người trên thế giới này không phải ai cũng là người lương thiện, trong lòng luôn luôn có một ít sự tham lam, sẽ tìm cách từ trong tay Tiểu Y Tiên lấy được cái di vật đó....để ứng phó được với những người này cũng đủ để cho nàng ta phải đau đầu rồi."
" Chiêu này cũng hay, nếu cuối cùng mà Vạn Dược Trai cũng bị cái " di vật " này đánh động tâm địa, thì ô dù kia của Tiểu Y Tiên cũng không còn lại gì nữa rồi, ha ha, đến lúc đó bắt được nàng cũng dễ như trở bàn tay mà thôi." Khóe miệng Mục Lực nổi lên một tia đắc ý, cười to nói,