Thác nước cuồng nộ chảy ầm ầm như muốn phá tan cả đá, hơi nước tràn ngập bao phủ cả cái sơn cốc nhỏ.
Tại bãi đất trống phía dưới thác nước, một thiếu niên đang c** tr*n thân trên, lưng đeo một thanh cự kiếm màu đen quái dị, sắc mặt ngưng trọng không ngừng né tránh những cọc gỗ đang gào thét công kích liên tục, ngẫu nhiên nhảy lên né tránh như một con linh hầu nhanh nhẹn, thân thể tráng kiện cao lớn, dưới ánh nắng chiếu rọi có thêm một phần cảm giác sống động.
Thời gian Tiêu Viêm ở trong sơn cốc nhỏ này đã được một tháng, trong một tháng qua phân nửa thời gian của Tiêu Viêm cơ hồ đều dùng để tránh né những cọc gỗ này. Vì thế trên người hắn không ít chỗ bị cọc gỗ đập phải tạo thành những vết thương.
Đương nhiên nếu có nỗ lực thì sẽ có thành quả, hiện tại Tiêu Viêm đã có thể tránh thoát được mười hai chiếc cọc gỗ đồng thời công kích, kết quả này so sánh với một tháng trước chỉ năm cọc gỗ đã khiến hắn phải chật vật né tránh, thì đây là sự tiến bộ rất lớn.
Trên một tảng đá lớn gần khu cọc gỗ, Dược lão đang ngồi xếp bằng, ánh mắt híp lại, nhìn thiếu niên đang không ngừng linh hoạt di chuyển giữa các khe hở của mười hai cọc gỗ ở trong sân, hơi gật gật đầu, tay áo một lần nữa vung lên, làm ba cây cọc gỗ đang lơ lửng giữa không trung lập tức tách ra một cây, sau đó hung hăng công kích về phía Tiêu Viêm.
Thình lình bị công kích, lập tức đánh tan sự cân bằng được thiết lập giữa Tiêu Viêm với mười hai cây gỗ, vốn dĩ có một khe hở thật nhỏ có thể thoát ra, nhưng vào thời khắc này đã bị cây cọc mới xuất hiện hoàn toàn phá bỏ.
Khuôn mặt hơi hơi ngưng trọng, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm mười ba cây cọc gỗ đang từ bốn phương tám hướng hỗn loạn lao đến. Sau một khắc, những cọc gỗ đã nhanh chóng áp sát, sinh ra áp lực gió cường đại, khiến cho hô hấp của Tiêu Viêm có chút ngừng lại.
Thở sâu một hơi, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm tuôn ra, thân thể nghiêng một cách quỷ dị, né khỏi hai cây gỗ đang lao thẳng vào đầu.
Thân thể cong người né tránh còn chưa hoàn toàn cong hết, mũi chân Tiêu Viêm đột nhiên đạp trên cọc gỗ một cái, thân hình nhanh chóng lao vọt đến chỗ một cây cọc gỗ khác, đầu hơi nghiêng sang một bên, một cây cọc gỗ thật lớn bay sạt qua lỗ tai.
Trải qua một tháng thích ứng, tốc độ né tránh của Tiêu Viêm đã hơn xa so với một tháng trước, mười hai cây cọc gỗ công kích liên tục, mặc dù lúc nào cũng hiểm hóc, nhưng chưa có lần nào đánh trúng thân thể hắn.
Cọc gỗ xẹt qua thân thể, tạo nên khí kình áp lực làm cho da thịt Tiêu Viêm cũng có chút đau rát, bất quá hắn cũng không dám dùng chân khí để hộ thể, vì trong lúc này một tia đấu khí đều phải dùng cho những tình huống trọng yếu, nếu không một khi đấu khí cạn kiệt thì hắn chỉ còn cách chịu một kết cục bi thảm, mà trong khoảng thời gian này kết cục như vậy vẫn thường xuyên xảy ra đối với hắn.
Hoàng giai hạ cấp công pháp đấu khí, không đủ để Tiêu Viêm sử dụng một cách thoải mái, cho nên hắn phải điều tiết cực kì tiết kiệm trong việc tiêu hao mỗi tia đấu khí trong cơ thể.
"Nếu như công pháp có thể tiến hóa thêm một lần nữa thì tốt quá rồi, sẽ không cần phải "tiết kiệm" thế này nữa..." Tránh được sự công kích của cây cọc gỗ thứ mười một, Tiêu Viêm trong lòng không nhịn được có chút mong muốn.
Cọc gỗ thứ mười một vừa vọt qua thân thì cọc gỗ thứ mười hai cũng hiểm độc lao tới, bất quá đối với tình huống này Tiêu Viêm đã có sự chuẩn bị sẵn, đứng ở trên cọc gỗ mũi chân hơi hơi xoay tròn, lấy bàn chân làm tâm, hiển nhiên chỉ có một ngón chân đặt trên cọc gỗ, nhất thời cả thân hình nghiêng thành một đường cong quỷ dị.
" Hưu...." Cọc gỗ ầm ầm lao qua cách thân thể chỉ có gần nửa tấc, khí kình sắc nhọn khiến cho Tiêu Viêm phải trợn mắt hít sâu một hơi.
Ngay sau khi chiếc cọc gỗ thứ mười hai vọt qua, sắc mặt Tiêu Viêm chợt biến đổi, phía sau dĩ nhiên có một chiếc cọc gỗ khí kình càng thêm cấp tốc lao tới.
Thích ứng với sự công kích của mười hai chiếc cọc gỗ, Tiêu Viêm sử dụng đủ mười hai chu kì thời gian, vừa mới nắm giữ được quỹ tích công kích của chúng, vậy mà hiện tại Dược lão đã cho thêm một cái thứ mười ba, khiến cho hắn có chút bó tay không làm sao được.
Cảm nhận được khí kình càng lúc càng gần, trong lòng Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, đôi mắt trong giờ khắc này đột nhiên nhắm lại, nghe thấy tiếng gió có chút áp bách đằng sau, những sợi tóc gáy ở đằng sau lưng Tiêu Viêm giống như những cái xúc tu, nhẹ nhàng lắc lư.
Dựa vào khí kình áp bách, Tiêu Viêm đang nhắm mắt trong đầu đột nhiên mơ hồ xuất hiện quỹ tích công kích của cọc gỗ đang lao tới, trong đầu vốn không có quy luật về thời gian nên Tiêu Viêm đem quỹ tích công kích của cọc gỗ cùng với lực lượng ẩn chứa trong nó, phân tích một cách triệt để, phương vị tránh né tốt nhất cứ như tự nhiên hiện lên trong đầu.
Bên ngoài, nhìn thấy Tiêu Viêm đột nhiên nhắm mắt lại, con mắt Dược lão có hơi chút sáng lên, kinh ngạc nhẹ giọng nói:" Tiểu gia hỏa này, không lẽ có thể vận dụng linh hồn cảm giác lực rồi?"
Ngay khi trong đầu Tiêu Viêm xuất hiện hình ảnh cọc gỗ, thân thể hắn cũng vặn vẹo quỷ dị, hai tay ôm đầu, thân thể cứ thẳng như mũi tên mà đổ xuống. Ngay khi vừa ngã xuống, cọc gỗ cực lớn vọt sát qua mặt, khí kình áp bách khiến cho tai của Tiêu Viêm mơ hồ ong ong.
Kinh hiểm thoát được một kích cuối cùng của cọc gỗ thứ mười ba, mũi chân Tiêu Viêm điểm lên thân cọc gỗ một cái, thân hình như chớp b*n r* rồi vững vàng rơi xuống mặt đất, liền lấy ra một bộ quần áo, tùy ý mặc trên người.
Thở ra một hơi, Tiêu Viêm cũng không cùng với Dược lão nói chuyện, lập tức đặt mông ngồi xuống trên mặt đất, nhanh chóng từ trong Nạp giới lấy ra một cái bình nhỏ, nghiêng miệng bình thì có hai viên dược hoàn lăn ra.
"Chẹp, Hồi Khí Đan dùng hết nhanh đến thế sao? Xem ra sau này phải đi hái thêm thuốc rồi."
Nhìn hai viên đan dược còn thừa lại, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, đem một khỏa bỏ vào miệng, sau đó hai tay lập tức tạo ra tư thế tu luyện.
Ngồi xếp bằng trên mặt đất, Tiêu Viêm rất nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện, trải qua một tháng huấn luyện, hắn biết một lần sau khi đấu khí cạn kiệt, là thời gian tu luyện tốt nhất, lúc này những tế bào trong cơ thể sẽ hấp thu mạnh mẽ hơn so với bất kì lúc nào khác.
Hô hấp vững vàng tiến vào trạng thái tu luyện, khí lưu năng lượng nhàn nhạt xoay quanh thân thể Tiêu Viêm, mà hễ tiếp xúc với lỗ chân lông trên bề mặt da, đều giống như chất lòng chạm vào bọt xốp, bị tham lam hút vào.
Duy trì tu luyện liên tục, năng lượng xung quanh Tiêu Viêm càng lúc càng đậm, không có dấu hiệu giảm bớt chút nào.
Ngón tay gõ gõ vào vách đá, Dược lão tính toán thời gian tu luyện của Tiêu Viêm, lông mày đột nhiên nhíu lại, hôm nay Tiêu Viêm tu luyện so với mọi ngày có vẻ lâu hơn một chút.
Theo tính toán của Dược lão, hiện tại đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm đã tràn đầy rồi, vậy sao vẫn chưa có thấy dấu hiệu dừng lại?
"Chẳng lẽ… đột phá Lục tinh đấu giả sao?"
Ngón tay đang gõ gõ dừng lại một chút, Dược lão trong lòng vừa động, nhẹ giọng cười nói:" Không tồi, vốn theo tính toán của ta, nửa tháng nữa mới đạt được Lục tinh, nhưng tiểu tử này đã tiết kiệm được nửa tháng, xem ra trận chiến đấu trong rừng rậm lúc trước đối với hắn có không ít chỗ tốt a."
Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, Dược lão nhất thời nhìn ra có chỗ không đúng, cau mày nói:" Đột phá còn hơi miễn cưỡng, xem ra cần phải mượn chút ngoại lực a."
Thoáng trầm ngâm một hồi, Dược lão co tay lại, một dòng khí kình từ tay b*n r*, trực tiếp đánh vào đỉnh đầu Tiêu Viêm, nhất thời đem hắn từ trạng thái tu luyện tỉnh lại.
Bị quấy rối trong lúc tu luyện,Tiêu Viêm trừng mắt căm tức nhìn Dược lão, loại cơ hội đột phá này không phải là tuỳ tiện gặp được a.