Khi Tiêu Viêm từ trong hôn mê tỉnh lại, toàn thân giống như bị kim châm đau đớn tê dại, dùng một ngón tay xoa nhẹ vào Nạp giới, một chiếc bình ngọc nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay, cố gắng mở miệng bình ra, bên trong có bao nhiêu chất lỏng màu phấn hồng lập tức đổ hết vào miệng.
Sau khi uống loại chất lỏng màu phấn hồng có tác dụng giảm trừ đau đớn này vào, đau đớn khắp người Tiêu Viêm lúc này mới chậm rãi tiêu tán đi, cố gắng đứng dậy, Tiêu Viêm cầm lấy quyển trục màu đen liền phát hiện tất cả những chữ và đồ họa hai chiếc cánh ưng đã biến mất.
Nhìn quyển trục trống rỗng, Tiêu Viêm trong nháy mắt như nghĩ đến cái gì đó, lập tức đem toàn bộ quần áo cởi ra, sau đó từ trong Nạp giới lấy ra một chiếc kính, dựa vào quang mang phản xạ Tiêu Viêm có thể phát hiện trên lưng mình không biết từ khi nào xuất hiện hình vẽ một đôi cánh ưng nhỏ màu đen.
" Đây là cánh của Tử Vân Điêu sao?" Có chút nghi hoặc thì thào một tiếng, đấu khí trong cơ thể tùy theo tâm ý liền phân ra đi vào hai cái đơn mạch, quán nhập vào hình vẽ đôi cánh nho nhỏ sau lưng.
Nhận được đấu khí, hình vẽ đen nhánh cũng tỏa ra quang mang màu tím nhạt, cuối cùng cũng biến thành một đôi cánh thực thể như bình thường, hơn nữa diện tích của đôi cánh ưng màu đen đó cũng từ từ lớn dần mở rộng ra hai bên.
Tò mò nhìn đôi cánh ưng màu tím đen đằng sau, Tiêu Viêm thử khống chế cho nó phe phẩy, một cỗ lực đẩy rất nhỏ có xu hướng đẩy người lên, bất quá lực đẩy quá nhỏ, không đủ để khiến cho Tiêu Viêm bay lên khỏi mặt đất.
" Muốn cho Tử Vân Dực phi hành được, sẽ phải tiêu hao không ít đấu khí, với thực lực của ngươi như bây giờ, hơn nữa cả điều kiện đầu tiên là nắm thuần thục đấu kĩ này cũng chưa được, thì chỉ có thể phi hành được với một khoảng cách cực ngắn mà thôi." Nhìn cử chỉ có chút tức cười đó của Tiêu Viêm, Dược lão nhịn không được cười cười nói.
Nhếch miệng cười, Tiêu Viêm gật gật đầu, hắn vốn không có hi vọng lắm việc có thể phi hành ngay, hôm nay chỉ với một điểm hiệu quả ấy cũng đủ để hắn vừa lòng rồi, dù sao cái gì cũng phải chậm rãi mới được.
Đình chỉ đấu khí quán nhập vào đôi cánh ưng, đôi cánh liền lại hóa thành một hình vẽ cánh ưng màu đen nhánh dán ở trên thân.
Chậm rãi thả lòng thân thể, Tiêu Viêm đem quyển trục màu đen trước mặt thu hồi lại, sau khi hơi trầm ngâm một chút, lại từ trong Nạp giới lấy ra một quyển trục cực kì cổ xưa.
Nhìn qua đánh giá quyển trục cổ xưa có hơi chút màu vàng cũ kĩ này, Tiêu Viêm hưng phấn nắm chặt tay lại, có thể được vị tiền nhân đã chết kia giấu trong khe hở của xương đầu, một địa phương cực kì bí mật như vậy, ắt hẳn sẽ không phải vật phàm.
Bàn tay nhẹ nhàng mở quyển trục, sau đó chậm rãi mở ra, nhìn quyển trục trong tay, Tiêu Viêm có chút sửng sốt:" Đây là....?"
Xuất hiện trước mắt hắn là một mảnh da hơi màu vàng cũ, không biết được chế tác từ loại tài liệu nào. Nhìn qua một chút thấy các đường vân được vẽ không có chút quy tắc nào, Tiêu Viêm dùng một ngón tay chỉ vào một đường vân, sau đó chậm rãi di chuyển theo nó, nhưng cuối cùng vẫn ra bên ngoài tấm da, cũng không có phát hiện thêm một chút nào đặc biệt.