Phóng qua một khe núi, Tiêu Viêm chậm rãi hướng đến chỗ thác nước, ánh mắt cẩn thận quét quanh bốn phía một lượt, sau khi không nhìn thấy dấu hiệu nào của ma thú thường xuất hiện, lúc này mới thở dài một hơi.
Sau khi đi tới chỗ vách núi, Tiêu Viêm tại chỗ này tỉ mỉ lựa chọn một hồi lâu, cuối cùng mới chọn một sơn động dài khoảng bốn năm thước, cẩn thận bước lên một hòn đá ướt có chút trơn nhẵn, Tiêu Viêm tựa như một con linh hầu, nhanh chóng chui vào bên trong sơn động vừa chọn đó.
Bên trong sơn động khá mát mẻ, hơn nữa diện tích bên trong cũng không nhỏ, làm cho một người như Tiêu Viêm ở bên trong vẫn còn rộng rãi thoải mái.
Ánh mắt quét qua mặt đất bên trong sơn động một cách tỉ mỉ vài lần, nhận thấy chưa từng có ma thú lưu lại đây, lúc này mới yên tâm đem sơn động đó ra quét dọn một lượt, từ trong nạp giới lấy ra một vài vật dụng đã mua sắm từ trước, dựng một cái giường mềm mại để nghỉ tạm.
Sau khi an bài tốt một chút vật dụng cần thiết cho cuộc sống, Tiêu Viêm lại dùng cự thạch che cửa động lại chỉ vừa đủ trong một người đi qua, hắn sẽ ở chỗ này nên việc đảm bảo an toàn là rất trọng yếu.
Làm xong, Tiêu Viêm phủi phủi tay cho bụi đất rơi xuống, nhìn sơn động bốn phía tối om, thoáng trầm ngâm một chút, sau đó từ trong Nạp giới lấy ra ba miếng Nguyệt quang thạch gắn lên vách đá, khiến cho cả sơn động như được sáng bừng lên, quang mang nhu hòa tỏa ra khắp ngóc ngách.
Nhìn sơn động rực rỡ hẳn lên, Tiêu Viêm chợt nhếch mệnh cười, đặt mông ngồi trên chiếc giường mềm mại, thở ra một hơi thật dài, hai chân co lại, hai tay để ở trước người bày ra thủ ấn tu luyện, chậm rãi hồi phục lại những mệt mỏi về tinh thần và những tiêu hao đấu khí trong hai ngày gần đây.
Cùng với Tiêu Viêm yên lặng, hô hấp của hắn cũng dần trở nên bình ổn lại.
Một lần hô hấp hình thành một vòng hoàn mỹ, mỗi lần hô hấp là một lần tuần hoàn luân phiên.
Liên tiếp từng đợt khí lưu năng lượng từ không gian xung quanh thân phát ra, sau đó theo hô hấp của Tiêu Viêm mà tiến vào trong cơ thể, trải qua sự luyện hóa của kinh mạch, liền bị hấp thu vào tại trong vòng khí xoáy tụ ở chỗ tiểu phúc ( bụng dưới- khu đan điền).
Trong an tĩnh tu luyện, tâm thần Tiêu Viêm dần chìm vào trong cơ thể quan sát, giúp hắn có thể rõ ràng thấy được sự vận chuyển của đấu khí bên trong người.
Tâm thần xuyên qua mấy cái kinh mạch chính, cuối cùng đến chỗ tiểu phúc, vùng khí xoáy tụ đấu khí đang chậm rãi xoay tròn liền xuất hiện trong tầm mắt.
Một lần nữa được thấy khí xoáy tụ thần kì này, Tiêu Viêm trong lòng thoáng có chút vui mừng, trải qua gần một năm tu luyện, lúc mới bắt đầu tấn cấp đấu giả đã nhìn thấy luồng khí xoáy tụ màu trắng nhạt nhỏ bé, bây giờ có thể là do công pháp đấu khí tu luyện, đã chuyển hóa thành màu vàng nhạt, hơn nữa diện tích vùng khí xoáy tụ cũng đã rộng hơn rất nhiều lần.
Tiêu Viêm có thể cảm giác rõ ràng, mật độ đấu khí đang ẩn chứa trong khí xoáy tụ này có thể nhiều hơn trước kia đến mười lần.
Nhìn đấu khí màu vàng nhạt không ngừng được đưa từ kinh mạch vào khí xoáy tụ.
Tiêu Viêm mỉm cười, tâm thần chậm rãi rút lui khỏi cơ thể, đợi đến khi đấu khí hoàn toàn hồi phục, lúc này mới chậm rãi mở mắt ra.
Miễn cưỡng vặn thân thể vài cái, tinh thần thoải mái tỉnh táo liền trở lại trên người Tiêu Viêm, gắt gao nắm chặt tay lại, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được sau chừng đó khoảng thời gian khổ tu, hiện tại thực lực của mình đang từ ngũ tinh đấu giả đã từng bước tiến vào lục tinh cấp, có lẽ chỉ sau một hai tháng nữa mình sẽ chính thức bước vào lục tinh cấp độ.