Chỗ cửa đá tối đen, mười đạo nhân ảnh chậm rãi từ bóng đêm ngoài cửa đi vào, cuối cùng mạnh mẽ đem cánh cửa đá phá huỷ đi.
Một đạo nhân ảnh từ phía sau đi ra, cuối cùng tại ánh trăng chiếu rọi trên mặt đất, lộ ra diện mục, đúng là đội trưởng của Lang Thủ dong binh đoàn, Mục Lực.
Ánh mắt đầu tiên của hắn là đảo qua đống kim tệ kim quang lập loè bên trong thạch thất, trong mắt Mục Lực đã xẹt qua một tia tham lam, l**m l**m môi, liếc mắt nhìn qua chiếc hộp đá mà hai người Tiêu Viêm đang mở, không khỏi mỉm cười nói:" Thật có lỗi đã quấy rầy hai vị."
Chậm rãi nắm chặt chiếc chìa khoá trong tay, sắc mặt Tiêu Viêm có chút âm trầm, liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên bên cạnh lông mày đang dựng lên, quay về Mục Lực lạnh lùng nói:" Ngươi theo dõi chúng ta?"
" Không tính là theo dõi, mấy ngày trước ta có biết được thông tin tình báo chuyện Tiểu Y Tiên đi tìm bảo khố trong động, nhưng vì không biết vị trí chính xác cho nên...." Mục Lực nhún vai cười nói.
" Ngươi như thế nào lại có tin tình báo? Chuyện này ta chỉ có đề cập qua với trợ thủ Lỵ Phỉ, ngươi... ngươi nghe từ nàng ta?" Tiểu Y Tiên đầu tiên trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc, sau đó nhanh chóng chuyển thành phẫn nộ.
" Ha ha, nữ nhân ngu ngốc, chỉ cần nói ngon nói ngọt một chút là có gì trong lòng đều đem ra hết." Mục Lực mỉm cười, cũng không phủ nhận phán đoán của Tiểu Y Tiên.
" Ngươi là một tên hỗn đản." Mày liễu dựng đứng, Tiểu Y Tiên mắng một câu.
" Thật có lỗi, mấy thứ này đối với Lang Thủ dong binh đoàn chúng ta quá mức trọng yếu, chỉ cần có được nó là chúng ta có thể dễ dàng thu thập tất cả các thế lực trong Thanh Sơn trấn, đến lúc đó mới đủ tư cách phát triển thực lực ra bên ngoài. Trong mắt ta không bao giờ nghĩ cực hạn chỉ nằm trong cái thôn nho nhỏ này." Mục Lực nhàn nhạt nói.
" Đem tất cả giao cho ta đi Tiểu Y Tiên, ta vốn rất có cảm tình với ngươi, ngươi nên hiểu rõ, chỉ cần ngươi đi theo ta, đến sau này ta chưởng quản Lang Thủ dong binh đoàn, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi." Giương ánh mắt đầy thâm tình nhìn Tiểu Y Tiên, thanh âm của Mục Lực chợt trở nên nhu hoà.
" Đi theo ngươi? Ta hiện tại nói chuyện cùng ngươi đã thấy ghê tởm lắm rồi." Thanh âm đầy trào phúng của Tiểu Y Tiên vang lên, có chút không coi hắn ra gì. Mục Lực mua chuộc người bên cạnh để theo dõi nàng đã làm cho nàng cực kì phẫn nộ.
Mục Lực cười cười, trong mắt hiện lên một tia âm lãnh, nhẹ giọng nói:" Không việc gì, vậy ta sẽ cưỡng ép bắt ngươi ở bên cạnh ta." Nói xong, ánh mắt Mục Lực di chuyển sang Tiêu Viêm đang đứng trầm mặc ở một bên, cười nói:" Sớm khuyên ngươi gia nhập Lang Thủ dong binh đoàn nhưng ngươi hết lần này đến lần khác không nghe, hiện tại cho dù ngươi muốn gia nhập cũng đã quá muộn."
" Cái dong binh đoàn đến một Đại đấu sư cũng không có, vậy mà cũng dám kiêu ngạo sao?" Sờ sờ mũi, Tiêu Viêm lắc đầu châm chọc.
" Ít nhất là giết ngươi rất dễ dàng." Mục Lực cười tươi nhưng sát ý lẫm liệt.
" Đem tất cả mọi thứ giao ra đây, ta sẽ cho ngươi chết được nguyên vẹn." Hai tay khoanh trước ngực, Mục Lực âm lãnh nhìn Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm âm trầm cắn cắn môi, ánh mắt đảo qua những huy chương cấp bậc của hơn mười tên lính đánh thuê đang đứng ở cánh cửa đá đã hoàn toàn bị phá hỏng, mười tên đánh thuê này thực lực đều là tứ tinh đấu giả cùng trên dưới ngũ tinh, còn thực lực của Mục Lực là lục tinh đấu giả.
Trong lòng thầm tính toán thực lực của đối phương một chút, Tiêu Viêm trong tâm có chút nặng nề, hắn bây giờ tối đa chỉ có thể đối phó được với một gã tứ tinh đấu giả, bất quá nếu gỡ trọng kiếm màu đen trên lưng xuống thì có thể chống đỡ được với lục tinh đấu giả một thời gian.
Nhưng lúc này chỗ cửa đá là hơn mười tên lính đánh thuê thực lực không tầm thường, với thực lực của Tiêu Viêm lúc này, nếu vào tình huống bị bọn họ vây công thì tám chín phần mười sẽ bị chém chết ngay tức khắc.
" Sư phụ? " Trong lòng Tiêu Viêm gọi Dược lão một câu, bất quá không thấy có nửa điểm đáp lại, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ lắc đầu, xem ra muốn để Dược lão giải vây giúp quả thực không có nhiều khả năng.
Mục Lực ôm cánh tay đứng giữa cánh cửa đá, thần tình đầy cợt nhả nhìn những biến hoá liên tục trên sắc mặt Tiêu Viêm, trong lòng có cảm giác như mèo vờn chuột.
" Nói thật là ngươi rất có thiên phú, nhưng bây giờ thì vẫn chưa đủ mạnh đâu. Nói thật sau này ta rất sợ ngươi trả thù, cho nên để tránh gặp phải tình huống làm cho ta khó ăn khó ngủ như vậy phát sinh, hôm nay ngươi phải chết ở chỗ này."
Những ngón tay nhẹ nhàng gõ lên cánh tay, Mục Lực mỉm cười nói. Hắn từ nhỏ đã được phụ thân dạy bảo, mặc kệ sau này trêu chọc đến người nào, nếu có cơ hội nhất định phải đuổi cùng giết tuyệt, tuyệt đối không thể để đối phương một chút cơ hội trả thù nào cả. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lành lạnh liếc mắt nhìn khuôn mặt tươi cười của Mục Lực, Tiêu Viêm híp mắt lại, nhiều năm qua như vậy, hắn đã gặp nhiều tình huống khiến người khác phải kinh sợ, nhưng chưa lần nào gặp cảnh sắp bị người khác vây giết thế này.
" Ngươi nói đúng, nếu ta thoát được ra ngoài ta sẽ khiến cho Lang Thủ dong binh đoàn gà chó cũng không yên." Tiêu Viêm thanh âm lạnh lùng thốt từng chữ.
" Rất bội phục ngươi, dưới tình huống này mà còn có dũng khí hướng địch ý về phía chúng ta, đồng thời càng khiến ta quyết tâm sâu sắc g**t ch*t ngươi tại chỗ này." Mục Lực cười nói, trong mắt cũng tràn ngập sát ý.
Tiêu Viêm cũng đưa mắt nhìn lại, trong đôi mắt đen đồng dạng là sát khí mãnh liệt.
Trong lòng bàn tay Tiêu Viêm đột nhiên có cái gì đó động vào, một bàn tay từ phía sau lưng lặng lẽ bỏ một vật gì đó vào trong bàn tay hắn.
Đôi mắt híp lại, Tiêu Viêm không chút dấu tíc liền nắm tay lại, khoé mắt có chút tuỳ ý liếc sang Tiểu Y Tiên ở bên cạnh.
" Đây là dược phấn thôi miên lúc trước." Tiểu Y Tiên đôi môi đỏ mọng hơi nhúc nhích, một âm thanh rất nhỏ được truyền vào trong tai Tiêu Viêm.
Gật nhẹ đầu, Tiêu Viêm ánh mắt nhanh chóng đảo qua các vách tường bên trong thạch thất, nhìn ánh sáng của Nguyệt Thạch nhàn nhạt chiếu xuống thạch thất, trong lòng có chút ý nghĩ.
" Cứ theo sát ta!" Tiêu Viêm sắc mặt ngưng trọng, thấp giọng dặn dò một câu.
" Được." Nhu thuận gật đầu, lúc này Tiểu Y Tiên cũng chỉ có thể đem tất cả hi vọng đặt lên người Tiêu Viêm.
" Động thủ, giết tên tiểu tử kia, chú ý đừng làm bị thương Tiểu Y Tiên, nhưng phải kiềm chế nữ nhân đó cho ta." Nhìn hai người, Mục Lực lạnh lùng vung tay lên, nói.
" Rõ." Nghe được mệnh lệnh của Mục Lực, hơn mười tên lính đánh thuê phía sau nhất thời phân ra năm tên, sau đó thần sắc hung ác hướng đến hai người Tiêu Viêm đánh tới.
Mặc dù đã có năm tên qua đây, nhưng số còn lại vẫn canh gác nghiêm mật cửa đá, Tiêu Viêm có chút nhướng mày, mấy tên lính đánh thuê này rất cẩn thận khiến hắn có chút đau đầu.
" Thình thịch."
Ánh mắt đảo qua năm tên lính đánh thuê đang lao tới, bàn tay Tiêu Viêm chợt giơ lên, khí kình ngưng tụ mạnh mẽ, cầm túi dược phấn trong tay đưa lên giữa không trung, sau đó chợt nổ mạnh. Dược phấn bắn tung toé, nhất thời tràn ngập cả thạch thất.
" Ngưng thở, người ở cạnh cửa đứng yên không được phép di động, giữ chặt đường ra. Mã Tứ, công kích bọn chúng." Nhìn dược phấn tràn ngập trong thạch thất, Mục Lực sắc mặt đại biến, vội vàng quát lên.
Mệnh lệnh nhanh chóng của Mục Lực giúp cho những tên dong binh đang hỗn loạn nhanh chóng bình tĩnh lại được, năm tên lính đánh thuê bên trong liền rút vũ khí bên hông ra, trong mắt lộ hung quang, hướng về phía hai người Tiêu Viêm cách đó không xa mà lao tới.
Một tay kéo Tiểu Y Tiên, thân hình Tiêu Viêm lập tức lùi về giữa, bàn tay lập tức cong lại, sau đó hút Nguyệt thạch đang gắn ở trên vách đá về mình, nhất thời Nguyệt thạch thoát khỏi trói buộc, bị Tiêm Viêm mạnh mẽ bắt ở trong tay.
Bàn tay đảo một cái, Nguyệt Thạch bị ném vào trong Nạp giới, mất đi sự chiếu sáng của Nguyệt thạch, quang mang bên trong thạch thất nhất thời ảm đạm đi rất nhiều.
Sau khi cất một khoả Nguyệt thạch đi, Tiêu Viêm sắc mặt ngưng trọng cấp tốc di động, Hấp chưởng liên tục xuất ra, liền lúc hai khoả Nguyệt thạch còn lại cũng được thu vào trong Nạp giới.
Sau khi khoả Nguyệt thạch cuối cùng bị thu vào trong nhẫn, bên trong thạch thất chợt trở nên tối om.
Ngay khi bóng đen phủ xuống, Tiêu Viêm liền kéo tay Tiểu Y Tiên, thân hình vừa động đã hướng đến vị trí của cửa đá trong trí nhớ, mạnh mẽ lao tới.
" Không cần hoảng! Xuất ra hoả tập (đồ giữ lửa), người canh cửa cũng đứng yên, không được phép lộn xộn. người bên trong cũng chỉ được phép đi tiếp vào bên trong. Nhớ kĩ, ai dám đi đến bên cạnh cửa, bất kể là ai, giết!"
Bóng tối xuất hiện bất thình lình, khiến cho sắc mặt Mục Lực trở nên âm trầm, bất quá tâm cơ hắn cũng khá nhanh nhạy, vội vàng quát chỉ đạo.
Có người chỉ huy, những thành viên khác của Lang Thủ dong binh đoàn cũng từ trong bối rối bình tĩnh trở lại, một số tên có mang hoả tập, liền vội vàng móc ra, nhưng ngay khi bọn chúng muốn giơ lên, liền có một luồng gió mạnh thổi qua trước mặt, một bàn tay ẩn chứa khí kình hung mãnh, nặng nề đánh lên ngực chúng. Nhất thời có vài tên lính ứng phó không kịp, kêu một tiếng đau đớn, sau đó đồng loạt ngã lăn ra trên mặt đất.
" Hắn đến đó! Hắn đến chỗ cửa đá đó! Mau ngăn hắn lại." Một tên lính đánh thuê bị công kích, nhịn đau hô lên.