Nguồn: 2T.
Cầm cái chìa khoá đi đến trước bàn đá, Tiêu Viêm lại sờ sờ cái khoá kim loại hơi chút ấm áp kia, quay mặt sang một bên, hướng Tiểu Y Tiên đang có vẻ hoàn toàn tập trung vào việc đào dược thảo, nói:" Mau đến đây đi, không nếu ta tự mình mở ra lại bị ngươi nói là độc chiếm."
" Xem ra ngươi cũng có chút lương tâm."
Chu cái môi nhỏ, Tiểu Y tiên ôm trong lồng ngực hơn mười cái bình nhỏ, sau đó đặt ở phía trên thạch bàn, cuối cùng có chút lưu luyến không nỡ, lấy ra sáu cái bình nhỏ, để trước mặt Tiêu Viêm:" Đậy mấy cái này là của ngươi."
Cười cười tiếp nhận bình ngọc, Tiêu Viêm liếc qua một cái, sau đó thu vào trong Nạp giới. Dù sao Băng Linh Diễm Thảo đã có trong tay, một ít dược thảo này mặc dù khá trân quý nhưng với hắn bây giờ thì không đáng vào đâu, cũng không mang lại nhiều tác dụng lắm.
Hướng Tiểu Y Tiên giơ giơ ba cái chuôi chìa khoá màu đen trong tay lên, Tiêu Viêm cười cười:" Ta mở nhé?"
" Mở đi." Liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, Tiểu Y Tiên nhanh chóng thu mấy chiếc bình ngọc vào trong lồng ngực, nhất thời vòng eo mảnh khảnh trở nên đầy đặn hơn rất nhiều.
Nhìn hộp đá, Tiêu Viêm l**m l**m môi, tuỳ ý từ trong ba cái chìa khoá lấy ra một cái chìa bất kì cho vào thử, dò xét cho vào một cách cẩn thận chầm chậm.
" Không phải cái này..." Chiếc chìa khoá mới dò vào được một nửa, liền bị ngăn trở lại. Tiêu Viêm nhún vai, liền rút ra và thay vào đó bằng một cái chìa khoá khác.
" Lại sai nữa...."
Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm nắm chặt lấy cái chìa khoá cuối cùng, rồi lại hướng c*m v** bên trong ổ khoá, sau đó chậm rãi di động vào bên trong.
Nhìn cái chìa khoá càng lúc càng vào sâu, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên không nhịn được tự nhiên ngưng thở, không gian bên trong thạch thất, chỉ có tiếng vang rất nhỏ khi chìa khoá c*m v** chiếc ổ khoá bằng kim loại phát ra.
" Cạch..." Chợt trong gian thạch thất vang lên một tiếng nhỏ thanh thuý, làm cho bàn tay của Tiêu Viêm khựng lại.
" Mở được rồi." Nhìn cái khoá bằng kim loại đã được bật mở, Tiêu Viêm thở dài một hơi, cười nói.
" Mau mở ra đi." Tiểu Y Tiên trên mặt cũng hàm chứa nét cười, có chút vội vàng liền thúc giục nói.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên đang vội vàng, rồi hắn tự lui ra phía sau vài bước, bàn tay cong lại, sau đó đột nhiên đánh ra, một cỗ khí kình mạnh mẽ từ trong lòng bàn tay phún ra, từ phía dưới chiếc nắp hộp đá kia đánh thẳng lên.
Nắp hộp bị hất lên, Tiêu Viêm đứng yên nhìn một lát, sau khi không thấy có phản ứng gì, lúc này mới thở dài một hơi, quay về hướng đến Tiểu Y Tiên ở bên cạnh hai tay đang khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn mình, nhún vai:" Cẩn thận một chút cũng không thừa."
" Nếu đem ngươi bỏ vào trong một núi ma thú, ta nghĩ ngươi nhất định có thể sống so với bên ngoài còn linh hoạt hơn, bởi vì những mà thú này, đối với sự cẩn thận như vậy của ngươi thì chẳng làm gì nổi." Tiểu Y Tiên lạnh nhạt mở miệng.