Bước đi trong sơn động tối đen và yên tĩnh, hàn ý nhàn nhạt toả ra lượn lờ quanh thân, trong thông đạo an tĩnh chỉ có tiếng bước chân rất nhỏ của hai người.
Chung quanh khung cảnh âm u mờ ảo, làm cho Tiểu Y Tiên song chưởng không tự chủ được mà khoanh vào nhau, ngẩng đầu nhìn Tiêu Viêm đang chậm rãi hành tẩu phía trước, thoáng chần chừ liền đi mau vài bước, gắt gao đi ngay phía sau hắn. Dưới loại cảnh vật hư ảo thế này, cũng chỉ có chàng thiếu niên trước mắt là khiến cho nàng có thể có vài phần cảm giác an toàn.
Bước đi trong không khí an tĩnh này hơn mười phút đồng hồ, ngay lúc Tiểu Y Tiên thật sự có chút không chịu được cái loại yên tĩnh cùng với hắc ám khiến cho người ta muốn phát điên này, thì thiếu niên trước mặt đột nhiên dừng cước bộ.
" A..." Thân thể không kịp dừng lại, cuối cùng đánh vào phía sau trên lưng Tiêu Viêm, hai khối mềm mại vểnh cao dưới tác dụng của áp lực, nhất thời trên lưng Tiêu Viêm bị đè nén thành hai tiểu viên cầu mềm mại.
Tiếp xúc thân mật khiến cho Tiểu Y Tiên khuôn mặt đỏ bừng lùi nhanh từng bước, tức giận xấu hổ nói:" Ngươi làm gì thế?"
Lúc trước tiếp xúc với một phiến mềm mại nọ, đồng dạng cũng làm cho Tiêu Viêm nặng nề thở ra một hơi, ho khan một tiếng, chỉ hướng trước mặt, một chỗ toả ra quang mang màu vàng nhàn nhạt, chính là một cánh cửa đá, bất đắc dĩ nói:" Đường đi."
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên mày đen cau lại, tiến đến hai bước nhìn cánh cửa đá, trầm ngâm nói:" Sau cửa đá, chắc hẳn mục đích của chúng ta ở đó sao? Nếu là vị tiền nhân ở nơi này tạo ra sơn động, ta nghĩ hắn hẳn sẽ không làm ra con đường rõ thế này để tiến vào."
Tiêu Viêm đi đến, bàn tay vuốt trên cửa đá, kiểm tra một chút độ dày, chậm rãi lắc đầu:" Cửa đá rất dày, e rằng ít nhất một gã đấu sư cường đại mới có thể đem nó phá tan được."
" Chỉ biết cậy mạnh, xem trên cửa đá là quang mang màu vàng, nơi này rõ ràng là có bố trí Thổ hệ cơ quan thuật, chỉ cần tỉ mỉ tìm một chút, muốn mở ra cũng không quá khó khăn." Liếc mắt một cái nhìn Tiêu Viêm mặt trắng không còn chút máu, Tiểu Y Tiên đưa tay chạm vào cửa đá, sau đó chậm rãi di động lên.
" Ngươi cũng am hiểu cơ quan thuật à? Ta tưởng Mộc hệ đấu giả hoặc Thổ hệ đấu giả mới có thể am hiểu chứ?" Nhìn Tiểu Y Tiên sắc mặt đầy nghiêm túc, Tiêu Viêm không khỏi tò mò.
" Chỉ là đã từng xem qua một vài bộ sách liên quan đến cơ quan thuật mà thôi, không nói là tinh thông, bất quá dùng để dò xét một chút thì không có vấn đề gì." Tiểu Y Tiên tuỳ ý trả lời, động tác trên tay vẫn liên tục như trước, không bị trì hoãn.
Hơi hơi gật đầu, Tiêu Viêm cũng không quấy rầy nàng xem xét dò tìm nữa, ánh mắt di chuyển khỏi cánh cửa đá, theo quang manh yếu ớt nhìn từ trên xuống dưới vách đá bốn phía xung quanh.
Trên vách đá, mơ hồ thấy một ít dấu vết khắc, mặc dù hiện tại những dấu vết này đã mơ hồ, nhưng Tiêu Viêm vẫn có thể nhìn ra trên đó là những hình ảnh người, có lẽ những ảnh người này hẳn là chủ nhân sơn động lưu lại.