Dưới ánh trăng nhàn nhạt,hai đạo nhân ảnh bất ngờ ẩn hiện trên vách núi.
"Bắt đầu đi?"
Tiến từng bước, Tiêu Viêm nhìn vách núi tối đen, quay đầu hướng về Tiểu Y Tiên đang mặc bộ hắc y bó sát người cười hỏi.
Gật gật đầu, Tiểu Y Tiên ngồi xổm xuống đất nhặt một ít củi khô, khéo léo buộc chúng thành hai bó đuốc, phía trên rải một ít bột phấn màu vàng, tiếp đó từ trong ngực lấy ra mồi lửa đem bó đuốc đốt lên.
"Cầm đi!".
Vừa đem cây đuốc đưa cho Tiêu Viêm, lại từ trong ngực lôi ra một sợi dây thật dài quơ quơ trước mặt hắn, cười nói: "Ngươi là đại nam nhân, sẽ không để cho một thiếu nữ chân yếu tay mềm như ta đi trước chứ?"
Giơ cây đuốc lên, Tiêu Viêm dùng sức kéo kéo, sau khi kiểm tra sợi dây kỹ lưỡng, lúc này Tiêu Viêm mới liếc mắt nhu hòa cười với Tiểu Y Tiên, thản nhiên nói: "Cùng nhau đi xuống, ta không yên tâm khi đem phía sau lưng giao cho một người mới quen không lâu."
"Ngươi... ngươi ngay đến một chút khí khái nam tử cũng không có sao?"
Bị Tiêu Viêm hoài nghi như vậy, Tiểu Y Tiên nhất thời cảm thấy bất bình căm phẫn, nàng ngày thường chứng kiến đám dong binh phần lớn đều có chút hào sảng, giống như Tiêu Viêm đối đãi trước sau cẩn thận với một thiếu nữ đấu giả bình thường như vậy thì nàng đúng là rất ít khi nhìn thấy.
"Ta chỉ có một cái mạng này, không thể đùa được, vì mỹ nhân trước mặt mà sính cường đem bản thân đặt vào hiểm địa …Aa, hay là thôi đi." Không để ý đến Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm lời nói vẫn thản nhiên như nước.
"Ngươi...".
"Rốt cuộc có xuống dưới không? Nếu lại trì hoãn là trời sáng đó. " Quay đầu đi, Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.
"Đi!" Nhìn nụ cười đáng ghét của Tiêu Viên, Tiểu Y Tiên cắn chặt răng, oán hận chà chà bàn chân.
Mỉm cười, Tiêu Viêm đem sợi dây buộc tại một gốc cây đại thụ tráng kiện, lại dùng sức kéo kéo về phía sau rồi hướng Tiểu Y Tiên dang tay ra: "Lại đây."
"Ta cũng có dây, không cần ngươi hỗ trợ!".
Nhìn động tác này của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên tức khắc lùi về phía sau vài bước, mặt ngọc thoáng ửng hồng, nổi giận nói.
"Được rồi, vậy ngươi tự lo đi, bất quá … ta cảnh báo trước, ta cũng không chắc chắn phía dưới vách núi ban đêm có độc xà, bò cạp, chuột hay không a..."
Nhún vai. Tiêu Viêm làm như không có việc gì cười nói.
"Ngươi tên hỗn đản này, sẽ không được chết tử tế!"
Một đạo bóng đen hung hăng vọt về phía Tiêu Viêm lần tìm rồi nắm chặt bàn tay hắn, mắt nhìn xuống, nguyên lai Tiểu Y Tiên đang buộc sợi dây vào tay mình.
"Ngươi tay chân mà dám xằng bậy, ta nhất định sẽ đem ngươi hạ độc thủ!"
Theo thanh âm uy h**p của Tiểu Y Tiên, làn hương thơm phả vào mặt Tiêu Viêm, một thân thể mềm mại thơm ngát đột nhiên tiến vào ngực hắn. Thân thể mềm mại nằm trong lồng ngực như đánh vào đáy lòng làm cho hắn trong lòng mãnh liệt run lên.