Nhìn dưới vách núi tự nhiên ló ra một cái đầu, Tiêu Viêm lúc đầu cũng bị giật mình, Bất quá khi hắn nhanh chóng phục hồi tinh thần lại cũng phát hiện, nữ tử này chính là Tiểu Y Tiên trong đội ngũ hái thuốc.
Trên vách núi đen, hai cặp mắt cứ như vậy ngơ ngác đăm đăm nhìn nhau, tình cảnh có chút quỷ dị.
" Có thể …. có thể kéo ta lên không?"
Nhìn nhau một lát, Tiểu Y Tiên rốt cuộc cũng phá tan sự xấu hổ, ôn nhu hỏi.
Trừng mắt nhìn, Tiêu Viêm làm như không có việc gì gật gật đầu, tay nắm lấy ngọc thủ của Tiểu Y Tiên, có chút dùng sức kéo nàng bật lên, thân thể mềm mại giữa không trung tạo thành một hình cung, nhẹ nhàng nhảy l*n đ*nh núi.
"Cảm ơn "
Cước bộ chạm đất, Tiểu Y Tiên nhanh chóng nói cảm tạ, ngọc thủ dãy thoát ra bàn tay của Tiêu Viêm, ánh mắt đảo qua qua vách núi đen không chút dấu vết, ngón tay quệt tóc trên trán, tầm mắt lại dời qua Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói: " Ngươi.. ngươi là dong binh hộ vệ được Vạn Dược Trai thuê lần này phải không? "
"Ân" Tiêu Viêm hưởng thụ chút nhu nhuyễn còn lưu lại trên tay, cười gật đầu, sau đó ánh mắt lại dời về phía vách núi. Nữ nhân này tuy dung mạo không phải là cực phẩm, nhưng lại có khí chất ôn nhu, cũng khiến cho lòng người xao động, nếu như là lúc bình thường Tiêu Viêm có thể trêu chọc một lát, bất quá hiện tại còn đang khổ tu nên cũng không có cái tâm tư này.
Nhìn thấy Tiêu viêm tuỳ ý đáp ứng, hơn nữa tựa hồ không có ý rời đi, lông mi của Tiểu Y Tiên cau lại, nhãn đồng đen lấy di chuyển một vòng, hướng về phía thực vật trên vách đá, mỉm cười nói: " Nhìn ngươi lúc trước tựa hồ muốn hái gốc dược thảo này, chẳng lẽ ngươi nhận thức được? "
Nghe vậy, Tiêu Viêm vuối vuốt mũi cười: " Đây là Bạch Lan quả, trung cấp dược thảo, bình thường chỉ sinh trưởng tại vách núi, tuy nói số lượng cũng không ít, bất quá loại dược thảo này là lại được ma thú họ chim ưa thích nhất, mình thường mới mọc lên đã bị ma thú ăn mất, cho nên cũng có thể tính là loại trung cấp dược liệu, nếu như đem Bạch Lan quả đã lớn này đến bán ở tiệm thuốc, giá trị hẳn là khoảng bốn ngàn kim tệ."
Nhìn thiếu niên trước mặt chậm rãi nói về Bạch Lan quả, đôi mắt đẹp của Tiểu Y Tiên thoáng xẹt qua một nét kinh ngạc, có chút kinh dị nói: " Ngươi cũng học qua phân biệt dược thảo? "
" Chỉ là biết một chút bên ngoài thôi " Nhún vai, Tiêu Viêm hàm hồ nói.
Đi theo Dược Lão một thời gian lâu như vậy, Tiêu Viêm ngoài việc học luyện dược ra, đối với phân biệt các loại dược thảo cũng đồng dạng có thu hoạch không tồi. Dù sao lấy kiến thức của Dược Lão, dược thảo quý hiếm nào mà chưa nhìn thấy? Mà là đệ tử duy nhât của Dược Lão, tất nhiên Dược Lão sẽ truyền thụ tất cả kiến thức cho hắn.