Trên bầu trời đêm đen nhánh, một vầng trăng sáng nằm cô độc bên trên, ánh trăng nhàn nhạt trong trẻo nhưng lạnh lùng, soi sáng mặt đất
Trong khu rừng rậm nhỏ, một đống lửa nhàn nhạt bốc lên, mang đến những tia sáng ấm áp trong đêm tối yên tĩnh
Ngồi bên cạnh đống lửa,Tiêu Viêm nhàn hạ dựa vào cây cổ thụ, hỏa côn trong tay, nhàm chán đùa giỡn đống lửa
Tính đến ngày hôm nay, Tiêu Viêm đã rời khỏi Ô Thản Thành được năm ngày, lúc đầu còn có cảm giác mới mẻ, tại những lúc một mình du hành, nỗi nhớ nhà cũng giảm đi rất nhiều, nhưng lại chậm rãi tăng lên theo tâm tình tinh tế của thiếu niên
Lười nhác bỏ một cây củi vào, làm cho đống lủa lần nửa trở nên sáng ngời, Tiêu Viêm tay chống vào cằm, miễn cưỡng nói: "Sư phụ, chúng ta rốt cục sẽ đi đâu a?"
"Ma thú sơn mạch "Âm thanh già nua của Dược Lão từ trong giới chỉ truyền ra
Đến vùng phụ cận Ô Thản Thành không phải là có thể tiến vào ma thú sơn mạch sao?Như thế nào lại phải chạy đi xa như thế này?
"Nơi này thuộc đông bộ ma thú sơn mạch, từ đây đi xuyên qua ma thú sơn mạch, là có thể tới Tháp Qua Nhĩ sa mạc, nơi đó là mục tiêu tu luyện cuối cùng của chúng ta"Dược Lão cười nói
Đi xuyên qua ma thú sơn mạch?"Khóe miệng nhất thời khô cứng, Tiêu Viêm cười khan nói:"Lấy thực lực của ta bây giờ, chỉ có thể đối phó với một ít nhất giai ma thú, nhiều lắm chỉ có thể hoạt động được ở vùng ngoại vi, muốn tung hoành ở bên trong, sợ rằng…Khó có khả năng đi?"
"Ở trong hiểm địa, tiềm lực mới có thể bộc phát "Dược Lão thản nhiên nói: "Ta chuẩn bị làm cho ngươi tại ma thú sơn thạch, thăng cấp thành đấu sư"Ách …Đoạn thời gian này tu luyện này của ta, không phải là phải vượt qua ma thú sơn mạch sao? "Nghe vậy, Tiêu Viêm khuôn mặt đang lộ vẻ sầu muộn nhất thời biến đổi
"Theo dự tính của ta, ngươi sẽ tu luyện tại ma thú sơn mạch một năm, còn thừa nửa năm sẽ tới Tháp Qua Nhĩ sa mạc tu luyện "
"Tháp Qua Nhĩ sa mạc?"Thì thầm vài tiếng, Tiêu Viêm bất dắc gĩ lắc đầu.Quên đi, dù sao cũng còn có Dược Lão bên cạnh chống đỡ, hẳn là Dược Lão cũng sẽ không để cho mình bị ma thú ăn đi mất?
Bàn tay vuốt vuốt cằm, Tiêu Viêm l**m l**m môi.Cười dài nói:"Sư phụ …Còn địa bậc đấu kỹ?"
"Tiểu gia hỏa ngươi, mỗi ngày đều nhiều lần hỏi, không cảm thấy phiền ah?"
Nghe Tiêu Viêm đề cập đến vấn đề này, Dược Lão có chút dở khóc dở cười, bất đắc gĩ lắc đầu.Thoáng trầm mặc một lúc rồi lên tiếng nói:"Sau khi tiến vào ma thú sơn mạch, ta sẽ dạy cho ngươi.Ở bên ngoài có nhiều người, ngộ nhỡ bị người khác nhìn thấy sẽ đem lại những phiền toái không cần thiết