Sau khi Tiêu gia được Tiêu Viêm âm thầm ủng hộ, duy trì số lượng lớn thuốc trị thương, bên ngoài vẫn chưa lộ ra, nhưng đã âm thầm bắt đầu âm thầm phản kích lại Gia Liệt gia tộc.
Hôm ấy, trong đại sảnh của gia tộc, Tiêu Chiến cùng với ba vị trưởng lão hạ lệnh giữ bí mật. Việc có liên quan đến thuốc trị thương được liệt vào cấm lệnh cao nhất. Đối với bất kỳ tộc nhân nào tiết lộ cho người ngoài biết đều chịu tộc quy xử trí.
Tiêu gia hai ngày nay hoàn toàn yên lặng, Gia Liệt gia tộc lại càng được thể kiêu ngạo, không hề cố kỵ sử dụng thủ đoạn làm cho phường thị, thương hộ trung thành của Tiêu gia toàn bộ đều lôi kéo đi.
Đối với chuyện này, Tiêu gi vẫn trầm mặc như trước.
Nhìn thấy Tiêu gia cử động mềm yếu như vậy, một vài thế lực nhỏ cùng trận tuyến đều bắt đầu thất vọng, vài người sáng suốt cũng lặng lẽ chuẩn bị một chút cử động đề phòng.
Không khí quỷ dị hai ngày này lặng lẽ trôi qua.
Khi mặt trời lên cao, phường thị của Gia Liệt gia tộc vẫn sôi sục như đoạn thời gian trước. Trên đường người người bắt đầu đổ xô ra, tại nơi tiêu thụ "hồi xuân tán" người lại càng tấp nập, tiếng la, tiếng mắng, tiếng đánh nhau hội tụ cung một chỗ tạo thành âm thanh đinh tai nhức óc xông lên tận trời.
Tại sạp tiêu thụ đan dược, tộc nhân Gia Liệt gia tộc vẻ mặt hí hửng nhìn người bên ngoài tranh nhau mua thuốc trị thương mà đánh nhau, khuôn mặt tươi cười có vài phần đắc ý.
Nhân viên hạch tâm trong Gia Liệt gia tộc địa vị không thấp, hắn nắm giữ một khu phường thị của Gia Liệt gia tộc rất thịnh vượng.
Đứng ở trước đài, Gia Liệt Khố ở trên cao nhìn xuống đám người chen chúc, trên khuôn mặt béo mập đầy dầu mỡ đắc ý tươi cười.
Trong khoảng thời gian này, "hồi xuân tán" số lượng tiêu thụ đã vượt xa so với dự tính của Gia Liệt gia tộc, với hấp dẫn lớn như vậy, Gia Liệt gia tộc không hề thấy thỏa mãn,, vì vậy bọn họ bán hồi xuân tán từ một trăm kim tệ trực tiếp nhảy ước chừng gấp ba lần, khoảng hơn ba trăm kim tệ.