Trong vòng vài ngày sau, Tiêu Viêm cơ hồ suốt ngày bám lấy dược đỉnh mà luyện chế, mặc dù cuộc sống cực kì vất vả bất quá trong nạp giới lại tràn đầy thuốc trị thương, khiến cho hắn đến trong lúc nghỉ ngơi cũng có chút vui mừng.
Đương nhiên điều đáng nhắc đến là, do trong năm ngày qua liên tục duy trì luyện dược không ngừng, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm cũng bất tri bất giác hùng mạnh hơn rất nhiều, ước chừng trình độ bây giờ đã đạt tới nhất tinh đấu giả.
Bằng hai chân nặng nề, Tiêu Viêm rốt cục cũng lê được về nhà.
Trong lúc Tiêu Viêm ở trong sơn động cắn răng luyện dược, trong Ô Thản Thành, không khí giữa Tiêu gia cùng Gia Liệt gia tộc cũng ngày càng gấp gáp, hai ngày trước, Gia Liệt gia tộc đã thấy thời cơ đến, liền đưa ra những điều kiện cực kì có lời với các gia tộc, nhất thời những thương hội còn đang quan sát, hơn phân nửa đều chuyển hướng đến phường thị của Gia Liệt gia tộc.
Đối với Gia Liệt gia tộc mà nói những hành động này là muốn làm dao động căn cơ của Tiêu gia, những nhân vật cao tầng của Tiêu Gia đều vô cùng nổi giận, cơ hồ đã động đến sát tâm.
" Mẹ nó, không thể nhịn thêm được nữa, trong vòng năm ngày ngắn ngủi, lợi nhuận của Tiêu gia chúng ta đã tổn thất ít nhất năm sáu thành, nếu còn như vậy nữa, phường thị của chúng ta sẽ phải đóng cửa mất." Bên trong phòng Nghị sự, Tam trưởng lão thần tình hung ác, tức giận nói.
Trong đại sảnh, tất cả những tộc nhân có địa vị không thấp trong gia tộc, đều ngồi tại đây, sắc mặt âm trầm, biểu hiện trong lòng bọn họ đầy lửa giận.
" Đích xác không thể đi xuống được nữa..." Đại trưởng lão chậm rãi thở dài một hơi, nói:" Mặc dù Cốc Ni đại sư của Mễ Đặc đấu giá phòng vì gia tộc bọn ta luyện chế hơn trăm bình thuốc chữa thương, nhưng số lượng quá ít, căn bản không thể so sánh được với số lượng khổng lồ của Gia Liệt gia tộc. Trong khoảng thời gian ngắn còn có thể cùng Gia Liệt gia tộc giằng co, nhưng về lâu về dài khi tiêu thụ hết lượng thuốc chữa thương kia, chúng ta lại rơi vào hoàn cảnh xấu hổ trước kia thôi."