Trong sơn động nhỏ hẹp, hoả diễm trong dược đỉnh phản chiếu lên trên vách núi, giương nanh múa vuốt không ngừng biến ảo.
Tiêu Viêm tập trung toàn bộ tinh thần, chăm chú nhìn vào hoả diễm đang bốc lên bên trong dược đỉnh, trên khuôn mặt thoáng có chút tái nhợt, mồ hôi hột đổ ra ào ạt. Thời gian luyện dược càng dài, đấu khí càng bị tiêu hao với tốc độ nhanh, hơn nữa với công pháp của Tiêu Viêm lúc này, chỉ là Hoàng giai công pháp cấp thấp nhất, cho nên việc phải kéo dài đấu khí hùng hậu như vậy, là không phải ưu thế của hắn, vì vậy hắn có thể ở trước dược đỉnh kiên trì đến hai canh giờ, đã là không kém.
Híp mắt nhìn Tiêu Viêm thành công ngưng tụ Ngưng huyết thảo luyện chế thành bột phấn màu trắng, biết hắn đã tới cực hạn Dược lão gật đầu, nhẹ giọng nói:" Tốt lắm, trước tiên nghỉ ngơi một lúc đi."
Nghe vậy, Tiêu Viêm đang cố gắng bảo trì thăng bằng bả vai nhất thời hạ xuống, thân thể giống như thoát lực bình thường, nằm nhũn ra ở trên mặt đất lạnh như băng, thở phì phò từng ngụm từng ngụm, ngực không ngừng phập phồng, toàn thân hắn như bị tê liệt, bây giờ quả thực một ngón tay cũng chẳng nhúc nhích nổi nữa.
" Lúc này tu luyện sẽ có hiệu quả tốt nhất."
Liếc mắt nhìn Tiêu Viêm đang nằm bò ra trên mặt đất, Dược lão nhàn nhạt nói.
Lười biếng cùng chăm chỉ ở trong lòng giao chiến một lát, Tiêu Viêm lại phải vạn lần không tình nguyện kêu thảm một tiếng ngồi dậy, hai bàn tay run rẩy kết ấn tu luyện, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
Nhìn thấy bộ dạng như vậy của Tiêu Viêm, Dược lão cười cười, ánh mắt chuyển dời hướng đến mười mấy chiếc hộp ngọc đặt bừa bãi ở trước đỉnh, trong những hộp ngọc này là những bột màu trắng từ Ngưng huyết thảo luyện chế ra, cái này đều là thành quả cố gắng của Tiêu Viêm lúc trước mà có được.
Hộp ngọc trải từ bên phải sang bên trái, màu sắc trắng nhạt cũng ngày càng đậm dần, cơ hồ đến cái cuối cùng, trong chiếc hộp đó bột phấn màu trắng cơ hồ đạt tới hoàn toàn một màu trắng rõ rệt.
Nhìn tiến bộ cực kì rõ ràng này, Dược lão gật gật đầu có chút sợ hãi than, trong lòng bởi vì linh hồn cảm giác lực cường đại của Tiêu Viêm mà tán thưởng một tiếng.
Liếc mắt nhìn Tiêu Viêm ở bên cạnh đang khôi phục đấu khí, Dược lão ngồi xếp bằng dựa vào thành vách núi, nhàn nhã nhắm mắt dưỡng thần nghỉ ngơi, bây giờ Tiêu Viêm mới luyện chế ra một loại tài liệu, vẫn còn hai loại nữa chờ hắn chậm rãi cố gắng.