Rời khỏi phòng nghị sự, Tiêu Viêm trở lại phòng của chính mình, để luyện chế thuốc chữa thương cần phải chuẩn bị một số thứ cho tốt, sau đó lặng lẽ lên sau núi đến cái sơn động hẻo lánh vắng vẻ lúc trước tu luyện kia.
Dược lão từng nói qua, lúc luyện dược tối kỵ nhất là bị quấy rầy, trong gia tộc có nhiều người qua lại, vạn nhất lại như lần trước bị Tiêu Ngọc trực tiếp xông vào thì Tiêu Viêm có khả năng không nhận nổi hậu quả.
Lén lén lút lút tiến vào trong sơn động, Tiêu Viêm không thể chờ đợi thêm được nữa, móc nạp giới ở trong lòng ra, sau đó truyền một đạo đấu khí vào trong. Quang mang màu đỏ nhạt trên thân giới chỉ thoáng chớp động, sau đó một dược đỉnh màu đỏ cao xấp sỉ nửa thước xuất hiện bên trong sơn động trống rỗng.
Dược đỉnh toàn thân một màu đỏ sậm, bên trên thân có hào quang toả ra, ở phía dưới dược đỉnh có điêu khắc hai cái đầu rắn dữ tợn, miệng rắn mở to, hình thành hai cái thông hoả trống rỗng thông với nhau, uốn lượn liên miên, càng kéo dài thì đường kính chỗ nổi lên càng nhỏ lại, ẩn hiện tựa như ảo diệu thấu vào bên trong thân đỉnh.
Trong các vị trí của dược đỉnh, cự xà chiếm cứ hầu hết trên thành đỉnh đỏ sậm, còn một chỗ trên đỉnh có một cái lỗ nhỏ đặc thù, đây là chỗ cho dược liệu vào.
Tại trên cái đỉnh này, có sử dụng một ít băng ngân chế tạo thành một cái lỗ nhỏ khác, có tác dụng tán nhiệt, phòng ngừa nhiệt độ cao làm vỡ đỉnh. Ở giữa dược đỉnh có một bộ phận trên đó có một khối hàn băng tinh được chế tạo thành một mặt kính trong suốt, từ nơi này nhìn vào, trong quá trình luyện dược có thể thấy hết được động tĩnh ở bên trong.
Mặt ngoài của dược đỉnh có vẽ trang trí những hình ảnh ma thú điêu văn xa hoa lộng lẫy, trông bộ dáng rất sống động, giống như vật sống.
Nhìn những hoa văn hoa lệ ở bên ngoài dược đỉnh, Tiêu Viêm hài lòng gật gật đầu, sờ sờ ngón tay lên trên giới chỉ cổ phác màu đen, Dược lão hoá thành một đạo hào quang, nhanh chóng hiện ra.
" Ừ, cái đỉnh cấp hai này, đối với một người mới như ngươi mà nói, quả nhiên là thích hợp." Liếc nhìn ba cái miệng rắn trên bề mặt cái dược đỉnh đỏ sậm một cái, Dược lão nhàn nhạt nói.