Sau khi vào trong gia tộc, tìm một cái cớ tách khỏi Huân Nhi, Tiêu Viêm lặng lẽ ra khỏi gia tộc, hơi trầm ngâm một chút sau đó hướng về một tiểu phường thị ở vùng phụ cận gần nhất với khu vực của Gia Liệt gia tộc tiến vào. Mặc dù hắn không có hứng thú giúp mấy vị trưởng lão giải quyết phiền phức, chỉ là hắn hi vọng là trong phạm vi khả năng có thể, cấp cho phụ thân mình một chút trợ giúp, mà muốn trợ giúp tự nhiên phải biết bắt đầu từ đâu, cho nên Tiêu Viêm phải đi đến quan sát tại các phường thị của khu buôn bán gia tộc.
Phường thị nhỏ bé này trong khu vực của Gia Liệt gia tộc ở một vị trí hẻo lánh vắng vẻ, ngày thường số lượng người đi cực kì ít, nhưng lúc này khi Tiêu Viêm đi vào bên trong phường thị, đám người đi trên đường nhộn nhịp không thể tin được, cùng với âm thanh ồn ào đinh tai nhức óc cũng làm cho hắn sửng sốt sững sờ. Ở hai bên ngã tư đường rộng rãi, người người bắt đầu hoạt động, một vài đại hán với cánh tay to lớn, một bên vừa lớn tiếng mời mọc ăn uống, một bên liều mạng hướng đến đám người thầy thuốc quát. Từ trên người mầy đại hán này ẩn hiện có mùi máu tươi, hẳn phần lớn đều là từ vết đao, cộng với cả máu của chính dong binh đó. Bọn họ thường xuyên phải đối mặt với tử vong, vì vậy dược vật có tác dụng chữa thương cơ hồ có sự yêu thích đến mức cố chấp, dù sao khi xâm nhập một nơi nguy hiểm thì một chút thuốc trị thương nói không chừng có thể giữ lại cho hắn thêm một mạng
Đứng ở cửa phường thị, Tiêu Viêm có thể nhìn thấy một vài dong binh ôm một chiếc hộp gỗ từ bên trong phường thị, chen chúc thoát khỏi đám người sau đó thần sắc đầy vẻ vui sướng chạy ra khỏi phường thị.
" Bên trong cái hộp đó, có chứa " Hồi xuân tán" hay sao?" Nhẹ giọng nói thầm một câu, Tiêu Viêm cũng nhanh chóng tiến đến ngã tư, sau đó toàn lực chen vào trong đám người, hao phí mất một trăm kim tệ để mua được một hạp " Hồi xuân tán ".
Vất vả ôm chiếc hạp thoát khỏi đám người, Tiêu Viêm lúc này mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, hồi tưởng lại thần tình đắc ý cùng khuôn mặt đầy vẻ không kiên nhẫn của người bán thuốc lúc trước đó, trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng, chó cậy nhà là như vậy đó.
Ôm chiếc hòm ra khỏi phường thị, Tiêu Viêm liền mở nắp chiếc hộp ra, trước mắt hiện lên mười chiếc bình nhỏ, vật liệu làm bình thô thiển, hiển nhiên chỉ được làm bằng ngọc thạch cấp thấp nhất, dung loại bình này để bảo quản dược vật, dược lực rất khó được bảo tồn.