Thật khó tưởng tượng, với tính cách thong dong đạm nhã của Huân Nhi, có thể có được tư thế động lòng người như thế, bộ dáng mê người đó, quẩ thật làm cho Tiêu Viêm cảm thu được một loại mị hoặc khác lạ.
Trong lòng thầm nghĩ một tiếng Tiểu Yêu Tinh, Tiêu Viêm hàm hồ trả lời, sau đó tức tốc bỏ chạy.
Nhìn thân ảnh có chút chật vật của Tiêu Viêm đang rời đi, Huân Nhi che miệng nhẹ giọng cười duyên, tự đánh giá chính mình một chút, ánh mắt nhẹ nhàng hướng tới hồ nhỏ bên đường. Nguồn truyện: Truyện FULL
Dưới làn nước hồ, hiện lên hình ảnh một cô gái mắt ngọc mày ngài, sóng mắt lưu chuyển, ẩn chứa mị hoặc cùng một chút tư vị khó phát hiện ra.
"Thật sự là đẹp mà…" Huân Nhi trên mặt khẽ có chút đắc ý mỉm cười.
Cách đó không xa, vài tên thiếu niên trong gia tộc vừa mới đi tới, cước bộ đột nhiên dừng lại, miệng há to, ánh mắt tràn đầy kinh diễm, ngây ngốc đứng nhìn cô gái dưới tàng cây.
Chật vật trở về phòng mình, Tiêu Viêm lúc này mới thở dài một hơi, lau đi mồ hôi trên trán, cười khổ:
" Cô nàng này, lớn lên, sợ rằng so với Nhã Phi ờ phòng đấu giá kia, còn muốn hồ mị chết người…"