Nằm trong mộc bồn, để linh dịch lạnh lẽo bao phủ quanh người, Tiêu Viêm có chút say mê cảm giác cỗ lực lượng chân thực trong cơ thể kia, dựa theo hình thức đột phá bình thường, sau khi đạt tới bảy đoạn sẽ có một khoảng thời gian ôn dưỡng, mà Tiêu Viêm có trúc cơ linh dịch hỗ trợ, liền trực tiếp nhảy vọt qua thời kì này, đạt tới giai đoạn sung mãn.
Tĩnh tọa trong mộc bồn một lúc, sau khi đợi tâm tình hân hoan dần bình phục, Tiêu viêm lúc này mới chầm chậm đứng dậy, thân mình tr*n tr** dính đầy giọt nước màu xanh, dưới phản xạ ánh mặt trời, lóe ra những tia sáng kì dị.
Vặn người một cái, xương cốt trong cơ thể như được trọng sinh, vang lên một trận "phách lý ba lạp" tiếng vang
Tùy ý quay đầu, Tiêu Viêm đánh một chưởng về phía chiếc giường, hấp lực ào ạt xuất ra, nhất thời quần áo bị hút vào bên trong lòng bàn tay.
"Không tệ, đấu khí quả nhiên sung túc hơn không ít, bằng hấp lực hiện tại tạo ra, hẳn là có thể lay động thể trọng của một người?" Mặc quần áo, Tiêu viêm nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Đáng tiếc, "Hấp chưởng" này, tựa hồ không có lực công kích lớn, cái gọi là cường hành hút máu trong cơ thể của đối thủ, cũng chỉ có thể đối phó với địch nhân cấp bậc thấp hơn so với mình, đối với đối thủ đồng đẳng cấp hoặc là cấp cao hơn, thực tế không thể đối phó được..."
Nghĩ đến đây, Tiêu viêm có chút tiếc nuối liền hít một hơi, có thể xem như đây là đấu kĩ đầu tiên của hắn a.
Khẽ hé miệng, Tiêu Viêm vừa muốn bước ra khỏi mộc bồn, trong lòng đột ngột một chủ ý.
Con ngươi lóe lên ánh sáng, tay phải Tiêu Viêm chậm rãi gập lại, hai mắt chằm chằm nhìn bàn tay của chính mình, một lát sau, khi bàn tay còn cách nửa thước, nhắm kĩ một cái bình hoa.
l**m l**m môi, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm không không đi qua một kinh mạch cụ thể nào, cứ trực tiếp theo lòng bàn tay phun phát ra...
Đấu khí ngoại phóng, ít nhất phải có đại đấu sư cấp bậc, mới có thể miễn cưỡng làm được, cho nên, hành động lần này của Tiêu Viêm, ngoại trừ làm ra một trận gió nhẹ không lớn không nhỏ, cũng không có nửa điểm hiệu quả nào khác.