Chương 116. Hắc Kỳ Lân học Luận ngữ...
Hắc Kỳ Lân lại lựa chọn luận ngữ, Tô Ninh im lặng... Cái này hoàn toàn không phù hợp với khí chất của hắn.
Nhưng mà, hắn chính là kiên trì muốn học tập luận ngữ.
Tô Ninh cũng không có cách nào.
Dứt khoát để cho hắn học đi...
Nói không chừng học được tư tưởng nho gia, hắn có thể trở nên ôn hòa trung dung một chút.
Những người tu hành khác cũng bắt đầu lựa chọn sách.
Nhưng dường như bọn họ đều không kiên định lựa chọn một quyển, là tính toán chờ Tô Ninh giảng giải đại đạo trong đó, xem quyển nào phù hợp với đạo của mình... thì lựa chọn quyển đó?
Duy chỉ có Hắc Kỳ Lân, thiên vị Luận Ngữ.
Yêu không buông tay.
Thấy Tô Ninh bề bộn nhiều việc, vội vàng giảng giải cho những người phi thăng khác những thư tịch ảo diệu, lưu phái... Hắc Kỳ Lân da mặt dày thập phần muốn lập tức biết rõ nội dung trong sách.
Mắt to quét xung quanh, phát hiện Tiểu Ly đang không có việc gì mà bay bổng.
Hắc Kỳ Lân bay tới: "Cái kia... Tiểu Ly tiên nữ..."
"Ngươi có thể dạy ta luận ngữ, lật sách cho ta xem không, ta muốn xem nội dung bên trong..." Hắc Kỳ Lân nói.
"Xin xin." Hắc Kỳ Lân chớp chớp mắt, đang giả bộ đáng yêu.
Tiểu Ly chống cằm, không biết đang suy nghĩ gì, nghe được Hắc Kỳ Lân kêu gọi, cúi đầu nghi hoặc nhìn một chút, hiểu rõ ý của Hắc Kỳ Lân, gật gật đầu: "Được..."
Tiểu Ly giúp hắn mở sách ra Luận ngữ...
Chương thứ nhất!
"Học rồi học, quên hết mọi chuyện, có bằng hữu từ phương xa tới, quên cả trời đất..." Tiểu Ly nói.
"Người không biết mà không sợ, không phải quân tử hồ!!"
"Đây là ý gì..." Hắc Kỳ Lân vẻ mặt mộng bức.
"Nói đúng hơn là..." Tiểu Ly dừng một chút, nàng đã sớm quên mất những phiên dịch cổ văn này.
"Ý tứ chính là... lúc học tập thường xuyên ôn tập không phải rất vui vẻ sao? Có bằng hữu từ xa tới bái phỏng, không phải chúng ta rất cao hứng sao..." Tiểu Ly nói.
Hắc Kỳ Lân:...
Mặt hắn đầy hắc tuyến.
Đây là cái gì a...
Hoàn toàn không hiểu nổi.
"Khi người khác không hiểu chúng ta, chúng ta không biểu hiện ra phẫn nộ, đây không phải là hành vi của quân tử sao???" Tiểu Ly giải thích...