Chương 65. Chân huyết của Khôn ca ca, chính là mãnh!
Tu sĩ và tu sĩ cũng có tranh đấu, vô cùng tàn khốc.
Ở hạ giới, một kiện pháp bảo cũng có thể gây nên một trận gió tanh mưa máu, thậm chí một đoạn cảm ngộ của tiền bối đối với pháp tắc Tiên giới, đều có thể khiến cho cường giả cảnh giới Thánh Nhân xuất thế, chỉ vì thu hoạch càng nhiều tin tức phi thăng, tính toán cho mình đại nghiệp phi thăng, huống chi là tiên huyết của Phượng Hoàng Tiên giới? Bảo huyết có thể làm cho người ta thật sự tăng lên tu vi!
Ai có thể không đỏ mắt?
Cảnh giới Thánh Nhân... Cũng có chênh lệch.
Nhược nhục cường thực!
Dù cho phi thăng, cạnh tranh vẫn tồn tại như cũ.
Cường giả vi tôn!
Cũng không thể bởi vì phi thăng, cạnh tranh giữa các tu sĩ liền đột nhiên không có a?
Cũng không thể bởi vì phi thăng, liền "Tương kính như tân" khách khí lễ độ nhượng bộ...
Cửu đại Thánh Nhân không sai, nếu như đổi lại là Đọa Lạc Cổ Tộc phi thăng lên trước, chiếm cứ ưu thế... Cũng sẽ áp chế người đến sau, thậm chí áp càng thảm hại hơn!
Tiên giới, không g·iết người đã là tốt lắm rồi.
Bảo bọn họ đi làm áo cưới cho kẻ thù?
Kẻ ngu cũng sẽ không làm như vậy!
Lại nói, tiên huyết kia vốn là vật vô chủ, ai có năng lực lớn nhất chính là của người đó.
...
Hắc Phượng Hoàng thu hoạch được tiên huyết, cắm đầu luyện hóa.
Hắn ta rất muốn báo thù.
Chín đại Thánh Nhân cũng đang luyện hóa tiên huyết của mình.
Không ngừng truy cầu tiên đạo.
"Hùng ịch hừng hực..."
Tiên huyết mà chín đại Thánh Nhân phân đến, mỗi người chỉ có một phần ba giọt, nhưng mà... một phần ba năng lượng tiên huyết kia, đã đủ để cho bọn họ phát sinh lột xác.
Thánh Nhân ngồi xếp bằng trong Đạo Tràng, toàn thân tỏa ra huyết quang...
Huyết vụ tràn ngập.
Dưới sự luyện hóa của bọn họ, kê huyết lại xuất hiện từng tia... Từng sợi phù văn kim quang.
Đó là phù văn đại đạo của Tiên giới?
Hay là... huyết mạch truyền thừa của Bạch Phượng Hoàng?
Huyết vụ bao phủ... Thân thể chín đại Thánh Nhân, càng ngày càng thần bí!
Vô cùng huyền ảo...
Các Thánh Nhân nhắm mắt ngưng thần, trong miệng lẩm bẩm, thi triển công pháp huyền diệu.
Trên người bọn họ tản ra ánh sáng chói mắt, hô ứng lẫn nhau với ánh sáng của tiên huyết.