"Đã qua giờ ăn rồi". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, điều chỉnh tư thế nằm ôm chặt Ly Tâm vào lòng.
Ly Tâm bất mãn càng giãy giụa mạnh, bị Tề Mặc cảnh cáo: "Đừng động đậy". Hắn khóa người Ly Tâm trong đôi cánh tay cứng như thép của hắn.
Ly Tâm phản kháng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng như vẫn vô hiệu, cô lại càng cảm thấy đói hơn. Thấy Tề Mặc nhắm mắt như không có chuyện gì xảy ra, Ly Tâm than thầm trong lòng, số cô đen đủi gặp phải tên ma vương này, đến cơm cũng không cho ăn. Không, Tề Mặc không phải là ma vương mà là Châu Vát Bì, kẻ bóc lột sức lao động nhân dân còn không cho ăn uống tử tế (PS: Châu Vát Bì là địa chủ ác bá trong tác phẩm "Nửa đêm gà gáy" của nhà văn Cao Ngọc Bảo, một nhân vật phản diện điển hình).
Ly Tâm dần thiếp đi trong cơn đói bụng. Lúc tỉnh lại, Ly Tâm cảm thấy toàn thân hơi lạnh, người nằm bên cạnh đã mất dạng. Ly Tâm liền ngồi dậy. Bên ngoài, trời vẫn còn tối, Tề Mặc đã không thấy bóng dáng từ lâu.
Kể từ khi gặp Tề Mặc, đây là lần đầu tiên hắn bỏ đi trong lúc cô vẫn đang yên giấc. Thấy khay đồ ăn vẫn còn nóng hổi đặt ở bên cạnh giường, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Đây là gì vậy?
Sáng sớm hôm sau, Ly Tâm vừa ra khỏi phòng, gặp Jiaowen vừa vặn đi tới. Anh ta nở nụ cười rạng rỡ: "Cô gái xinh đẹp, tỉnh rồi à?"
Mới sáng sớm đã gặp mỹ nam, tuy Ly Tâm không phải sắc nữ nhưng người đẹp ai chẳng thích, cô liền gật đầu với Jiaowen: "Lẽ nào anh không nhìn ra sao?"
Jiaowen mỉm cười, giơ tay làm động tác mời Ly Tâm: "Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, mời người đẹp".
"Tôi tên là Ly Tâm". Ly Tâm không thích Jiaowen gọi cô là "cô gái xinh đẹp". Thấy Ly Tâm đi thẳng về phía nhà ăn mà không để ý đến mình, Jiaowen hơi nhếch mép. Rất hiếm có người phụ nữ không động lòng trước diện mạo của anh ta.