Sau khi tách khỏi Kỳ Ninh, Tạ Tùng Đức cả người rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.
Ông cảnh giác nhìn khắp xung quanh, rõ ràng không hề có động tĩnh gì, nhưng ông vẫn không kìm được mà nhìn về một hướng nào đó, dường như phía hướng đó, có thứ gì đang dõi theo mình.
Dù chạy tới đâu, ông đều cảm nhận được cái ánh nhìn khiến ông rợn tóc gáy đó.
Điều duy nhất khiến ông thấy an ủi, là kết cấu toàn bộ trung tâm tắm hơi, ông thuộc nằm lòng.
Từ lúc bỗng tách khỏi Kỳ Ninh, ông đã cố tìm lại nhà vệ sinh đó, vào trong tìm Trần Miểu.
Nhưng bên trong chẳng có gì cả.
Ông biết tình cảnh hiện tại của mình rất nguy hiểm, nhưng không biết mình nên đợi cứu viện, hay nên theo bản năng sinh tồn chạy về phía cửa lớn.
Cho tới khi cái ánh nhìn vô hình khắp nơi đó xuất hiện, ông không thể chờ đợi thêm được nữa, bắt đầu chạy theo trí nhớ về phía cửa lớn.
Nhưng điều khiến ông tuyệt vọng, là ông nhớ rõ từng con đường, từng khúc rẽ, nhưng lại không tài nào tới được sảnh cửa vào trung tâm tắm hơi mà mình muốn tới.
Dường như nơi đó chỉ là một khung cảnh tồn tại trong ký ức của ông mà thôi.
Nhưng ông không dám dừng lại, ông có một linh cảm, chỉ cần mình dừng lại, sẽ có chuyện rất đáng sợ xảy ra.
Điều này khiến ông cứ chạy đi chạy lại không ngừng trong môi trường vừa quen thuộc vừa xa lạ này.
Nhưng giờ, ông chạy không nổi nữa.
Ông không biết mình đã chạy bao lâu, nhưng khắp cơ thể ông, đều truyền tới cảm giác nặng nề.
Ông không hiểu vì sao mình lại yếu tới vậy, rõ ràng ngày thường ông cũng có chạy bộ buổi sáng và các hoạt động dưỡng sinh khác.
Tiếng thở dốc mỗi lúc một gấp, Tạ Tùng Đức cảm thấy phổi mình sắp nổ tung, tiếng tim đập vang lên như ngay bên tai.
Cuối cùng, ông không chịu nổi nữa, dừng bước, dựa mình vào tường.
Thân thể từ từ trượt xuống, đôi mắt Tạ Tùng Đức không ngừng đảo nhìn hai bên hành lang, đề phòng thứ gì đó có thể xuất hiện.
Nhưng càng sợ gì, càng đến đó.
Tiếng bước chân vang lên trong hành lang, hơi thở Tạ Tùng Đức nghẹn lại, rõ ràng vừa nãy còn thở dốc dữ dội, giờ ông lại phải cố gắng làm chậm nhịp thở của mình.
Nhưng dù ông có điều chỉnh thế nào, che giấu hơi thở ra sao, cũng không thể ngăn được tiếng bước chân càng lúc càng gần đó.
Nhìn bóng đen ngày càng rõ nét trong sương mù, nghe tiếng nước lẫn trong tiếng bước chân, tay Tạ Tùng Đức nắm chặt bùa đào, run rẩy không ngừng.
Ông không dám nhìn xem sẽ xảy ra chuyện gì tiếp theo, chỉ đành nhắm chặt mắt lại.
Nhưng đột nhiên, tiếng bùa đào vỡ vụn vang lên bên tai, tia hy vọng cuối cùng của Tạ Tùng Đức, tan biến hết.
Mở mắt, tầm nhìn của Tạ Tùng Đức xuyên qua mảnh bùa đào vỡ trong tay, nhìn thấy bóng hình đang nhỏ nước ròng ròng khắp người đó.
Gương mặt vốn đã tái mét của Tạ Tùng Đức, từ từ ngẩng lên.