Đây là lần đầu tiên Trần Miểu chứng kiến một nghi lễ thu nhận đồ đệ âm tu trang trọng đến thế, mà đây mới chỉ là chuyện thu đồ đệ ở quy mô một thị trấn, nếu là huyện thành Giang Nhai hay nơi nào lớn hơn nữa, cảnh tượng sẽ ra sao?
So với lần thu đồ đệ này, buổi bái sư giữa anh và cô đồ đệ hờ Thời Mạn Mạn của mình, dường như có phần sơ sài.
Nhưng nghĩ tới thái độ của Thời Mạn Mạn sau khi nhận anh làm sư phụ, Trần Miểu thấy giữa thầy trò với nhau, cũng chưa hẳn cần phải có nghi thức như vậy. Đang suy nghĩ, anh bỗng cảm nhận được một luồng dao động hồn lực.
Luồng dao động ấy xuất hiện từ bài vị sau bàn thờ, rơi xuống bao trùm thân thể Lâm Phong đang đứng dưới đất.
Nhìn lớp hồn lực bao phủ trên người Lâm Phong, cảm nhận luồng hồn lực đang hòa vào cơ thể hắn, rồi lại nhìn bài vị trên bàn thờ, Trần Miểu trầm mặc. "Hay là, tìm dịp nào đó bù cho Thời Mạn Mạn một lễ tương tự?"
Anh bỗng có thêm một nhận thức mới về nghi thức bái sư của người tu âm.
Biết đâu bái sư xong, Thời Mạn Mạn cũng được sức mạnh tổ sư gia trì, trực tiếp khai khiếu luôn thì sao?
Nhưng chẳng mấy chốc, Trần Miểu chợt nhận ra một chuyện.
Anh, còn chẳng biết tổ sư của mình là ai!
"Tốt!"
Triệu Tầm, đội trưởng Trấn Tà Ty huyện Giang Nhai — người từ lúc vào tới giờ chưa hề mở miệng — lần đầu tiên lên tiếng.
Theo sau tiếng "tốt" của Triệu Tầm, hàng loạt lời chúc mừng vang lên.
"Chúc mừng Lâm lão bản thu được đồ đệ tốt."
"Chúc mừng, chúc mừng!"
"Lâm Phong, đây là chút lòng thành!"
Từng món quà được đưa ra, Lâm Phong cười tiếp nhận.
Ngay cả Khổng Tầm Chân cũng sai quản lý Lý đưa lên một hộp nhỏ.
Sau một tràng khách sáo, Lâm Đà Tử mặt đầy tươi cười nói với mọi người: "Cảm ơn chư vị, hôm nay Lâm Đà Tử tôi rất vui vì được chư vị chứng kiến, thu nhận được một đồ đệ như thế này."
"Không giấu gì chư vị, đồ đệ của tôi trước khi bước vào cửa nhà tôi, đã có sẵn tài nghệ trong người."
"Nếu sau này chư vị có cần đuổi thây, xem việc, xem phong thủy, đều có thể trực tiếp tìm đồ đệ này của tôi!"
Nói đoạn, Lâm Đà Tử nhìn về phía Lâm Phong: "Lâm Phong, đúng lúc mọi người đều có mặt, con hãy phô diễn chút bản lĩnh, cho các vị lão gia trấn Thanh Giang xem qua, như vậy sau này cũng dễ làm ăn hơn."
Lâm Phong nghe vậy, gật đầu.
"Vâng, sư phụ!"
"Nhưng, chỉ mình con thì e rằng khó lòng cho các vị lão gia thấy được gì."