Nếu cảnh này xảy ra trong hiện thực, Trần Miểu ít nhiều sẽ nghi ngờ dưới cái xác đó có người nào đang phối hợp diễn kịch với người vớt xác.
Nhưng đây là Thế Tục, chẳng lẽ là thủy quỷ dưới nước phối hợp với người vớt xác?
「Quả nhiên, âm tu có bao nhiêu nghề, mỗi nghề đều có bản lĩnh đặc thù riêng.」
Trần Miểu lại mở mang thêm kiến thức.
Chẳng mấy chốc, cái xác đã trôi tới bên thuyền người vớt xác.
Người vớt xác thấy xác tới, lại không vớt ngay, chỉ thấy hắn lấy từ khoang thuyền ra một cành liễu.
Cành liễu nhúng nước xong, không quất vào cái xác, mà quất vào thân thuyền.
Quất liên tiếp ba cái, người vớt xác mới vứt cành liễu đi, cúi người xuống.
Trong lúc đó, tay trái hắn vẫn luôn nắm chặt sợi dây nhỏ kia.
Tay phải thò xuống, nắm lấy cổ áo sau của xác chết, kéo lên một cái, cái xác liền bị người vớt xác nhấc lên khỏi nước bằng một tay.
Đợi tới khi chân xác lộ ra khỏi mặt nước, mọi người mới thấy tấm lưới đánh cá quấn chặt lấy chân xác.
Nhìn tấm lưới rối tung, mọi người dường như cũng hình dung ra cảnh chàng trai vùng vẫy trong nước khi đó.
Nhưng vẫn có người trong lòng lạnh gáy, dù sao, chỉ bị vướng chân thôi, chưa chắc đã chết đuối.
Người vớt xác thấy lưới đánh cá cũng dừng động tác nhấc xác.
Chỉ thấy tay trái hắn giật sợi dây nhỏ về, những đồng tiền ở đầu dây kia liền lần lượt rơi xuống mặt nước phía dưới.
Đợi mọi đồng tiền rơi xuống nước hết, người vớt xác nắm xác giật một cái, đã hất được tấm lưới vốn quấn khá phức tạp rơi xuống nước. Vậy là, người vớt xác mới kéo cái xác vào khoang thuyền.
Vào khoang xong, người vớt xác không dừng động tác, mà lấy ra một tấm vải trắng phủ lên mặt xác.
Ngay sau đó lại rút ra một tấm vải thô trông như đã ngâm qua chất lỏng nào đó, quấn quanh cái xác.
Xong việc, hắn mới rút cây sào vẫn cắm tại chỗ lên, khuấy nước, chèo về phía bờ.
Tới bờ, người vớt xác thu sào lại, một bước nhảy xuống từ đuôi thuyền, hai chân ngập trong nước cao tới đầu gối, kéo thuyền lên bờ. Ngăn người phụ nữ định tới gần lại, người vớt xác mang cái xác đã bọc kín từ trên thuyền xuống.
「Xác vớt xong rồi, tiền công, bà định trả sao đây.」
Người phụ nữ ánh mắt tràn đầy bi thương.
「Có thể để tôi nhìn nó một chút trước không.」
Người vớt xác lắc đầu.
「Tốt nhất đừng nhìn, không tốt cho bà đâu.」
Người phụ nữ nhìn người vớt xác, lộ ra nụ cười thê thảm.
「Mẹ góa con côi chúng tôi, giờ đã thành ra thế này rồi, còn chuyện gì tệ hơn được nữa đâu?」
Người vớt xác thấy vậy cũng không ngăn nữa, đặt xác xuống, nghiêng người không nhìn vào cái xác.
「Xem xong thì đậy tấm vải trắng lại.」
Cử chỉ này của người vớt xác, những người hiểu chuyện nhìn vào mắt cũng lần lượt quay đầu đi.