Trần Miểu bận rộn tới tận nửa đêm.
Dĩ nhiên, thu hoạch cũng khá tốt.
Chỉ đơn giản chế tạo một con yêu quỷ, đã xác nhận được suy nghĩ của anh, yêu quỷ quả thực có thể làm "mắt" cho anh, để anh điều khiển thận ảnh hành động. Tình huống này khiến Trần Miểu cảm thấy những ý tưởng khác của mình cũng nên có xác suất thành công rất lớn.
Nhưng hôm nay tinh thần và hồn lực tiêu hao khá nhiều, Trần Miểu định nhập thế trước, ngày mai tiếp tục xác minh thêm.
Dậy xong, mấy người học đồ Ất như thường lệ đi về phía kho.
Tào Hưu, cũng trong số đó.
Nhìn tình hình, mọi chuyện xảy ra hôm qua, dường như đã qua rồi.
Điều khiến Trần Miểu thấy thú vị, là ác ý Tào Hưu dành cho anh, lại giảm bớt phần nào.
「Xem ra sự xuất hiện của ác ý, cũng liên quan tới trạng thái hiện tại của đối phương.」
Rất nhanh mọi người lấy nguyên liệu, về viện tiếp tục làm việc.
Hai học đồ Ất còn lại đùa cợt hỏi thăm Tào Hưu chiều hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng Tào Hưu không để ý.
Tào Hưu hôm nay, trông cực kỳ trầm mặc, thậm chí còn không thèm đối đáp với hai người kia.
Bị cụt hứng, hai người cũng không lại gần nữa.
Rất nhanh, lại tới giờ ăn trưa.
Trần Miểu phát hiện, ngoài anh ra, ba người còn lại đều để ý ẩn hiện tới Tào Hưu đi sau lưng họ.
Việc Tào Hưu tụt lại sau cùng, đã không còn đủ thu hút họ bàn tán nữa, họ tò mò là, hôm nay Tào Hưu có ăn uống hùng hục như vậy nữa không? Rất nhanh, bốn người lần lượt lấy cơm, rời đi.
Nhưng bước chân đều chậm hơn một chút.
Lúc Tào Hưu lấy cơm, ông đầu bếp còn hỏi thêm câu "đủ chưa".
Nghe ba chữ đó, chân Tào Hưu mềm nhũn.
Vốn dĩ hắn không muốn tới, nhưng không ăn cơm không được.
Huống chi, tối qua thực ra hắn đã tìm quản lý, nói mình dường như dính phải thứ dơ bẩn.
Nhưng lúc đó quản lý nói hắn căn bản không sao, nên hôm nay Tào Hưu tới, là muốn chứng minh mình thật sự gặp chuyện.
Như vậy, chuyện hai ngày liên tiếp không đạt của hắn có lẽ có cơ hội xóa bỏ.
Nhưng cho tới khi bưng bát lên, cơn đói hôm qua vẫn không hề xuất hiện.
Ánh mắt di chuyển, Tào Hưu thấy bóng dáng quản lý, hắn biết đối phương đặc biệt tới vì mình.
Ngay lập tức, hắn đứng nguyên tại chỗ bắt đầu và cơm.
Nhét đầy một miệng nuốt khó khăn xong, Tào Hưu bỗng cảm thấy, mình dường như hơi no rồi.
Không đúng, chắc chắn là ảo giác.
Tào Hưu tiếp tục và cơm, nhưng đợi hắn và hết cả bát cơm vào bụng, vẫn không cảm nhận được cơn đói hôm qua.
Đây là chuyện gì vậy.
Cảm nhận ánh mắt quản lý, Tào Hưu cắn răng đi tới chỗ ông đầu bếp.
「Cho tôi thêm một bát nữa!」
Ông đầu bếp vốn đã dự đoán trước, rất nhanh xới đầy cho hắn thêm một bát.
Ăn!
Tào Hưu cắn răng, muốn dụ thứ dơ bẩn đó ra, nhưng cho tới khi ăn tới muốn nôn, ăn tới bụng phình to, vẫn không đạt được hiệu quả hắn muốn. Khi hắn nhét miếng cơm cuối cùng vào miệng, hắn phát hiện, quản lý đã rời đi.
Tào Hưu phì một tiếng nhổ cơm vào bát, trả bát lại, vẻ mặt đen sạm đi về.
Lúc đi, hắn còn nghe được lời ông đầu bếp.
「Hôm nay khẩu vị coi bộ không tốt lắm, mới ăn có hai bát...」
Buổi chiều, Tào Hưu ưỡn bụng bắt đầu chằm xương.
Đã không có cách nào chứng minh mình bị thứ dơ bẩn bám vào, thì chỉ có thể tiếp tục chằm xương.
May mà, tháng này không còn mấy ngày nữa, chỉ cần mấy ngày còn lại làm tốt, sẽ không sao.
Nghĩ tới đây, Tào Hưu lấy hai cục bông từ túi ra, lại nhét vào tai.
Chuẩn bị xong xuôi, hắn bắt đầu chằm xương.
Hôm nay chằm xương rất thuận lợi, liên tiếp chằm được hai bộ, không gặp vấn đề gì, khiến Tào Hưu thở phào.
Đứng dậy, xoa bụng.
Cảm thấy tiêu hóa gần hết, tâm trạng hắn cũng khá hơn.