Nhìn đứa trẻ và con chó, trong lòng Trần Miểu chấn động.
Rõ ràng khoảng cách hai bên chỉ chừng hai ba chục mét, nhưng trước khi đối phương lên tiếng, Trần Miểu lại không hề phát hiện ra sự tồn tại của họ. Không chỉ vậy, dù là đứa trẻ hay con chó nhìn vóc dáng đã biết không tầm thường đó, đều không mang ác ý với anh!
Nhưng chuyện này không đúng!
Bất kỳ ai nhìn thấy anh, một kẻ đang kéo xác thế này, cũng sẽ không nghĩ anh là người tốt chứ?
Không chạy trốn đã đành, còn bắt chuyện?
Người vậy, chó cũng vậy!
Tình huống này, quá là không ổn.
Nhưng lúc này Trần Miểu cách đối phương hơi xa, nhắm mắt cảm tri cũng không thể cảm nhận được tình huống đối phương.
Đúng lúc Trần Miểu còn đang do dự, đứa trẻ đó lại lên tiếng lần nữa.
「Cần giúp không?」
Trần Miểu sững người.
Giúp?
Giúp gì?
Cúi đầu, anh nhìn ba thi thể dưới chân mình.
Chẳng lẽ, muốn giúp khiêng xác?
Suy nghĩ, Trần Miểu thử thăm dò khẽ gật đầu.
Đứa trẻ thấy vậy, trực tiếp giơ tay vỗ đầu con chó lớn.
「Anh Đen, đi giúp một tay.」
Ngay sau đó, Trần Miểu thấy con chó đen cao vai một mét hai đó đi về phía mình.
Theo bản năng, Trần Miểu lùi về sau.
Bất kỳ ai nhìn thấy con chó đen to lớn thế này, cũng không thể thản nhiên được.
Thiết Huyết Bát Cực của Trần Miểu đối phó vài tên đầu gấu thì được, nhưng thật sự đánh nhau với con chó đen này, một cùi chỏ của Trần Miểu vung ra, e chỉ khiến miệng đối phương có thêm một cái khuỷu tay để nhai.
Lùi được bảy tám mét, con chó đen đó cũng đã tới trước đám xác.
Miệng cắn giật một cái, một thi thể liền bị ném lên lưng con chó đen.
Đúng lúc Trần Miểu tưởng đối phương sẽ chất cả ba thi thể lên lưng, lại phát hiện con chó đen đó vẫn để lại một xác cho anh.
Thật sự chỉ là giúp thôi!
Nhìn con chó đen quay người rời đi, theo đứa trẻ đi về phía xa, Trần Miểu nhất thời có phần do dự.
「Mau tới đi, ngay phía trước thôi.」
Giọng đứa trẻ lại vang lên.
Lấy sổ ra xem qua, không thấy chương mới nào, trong lòng Trần Miểu yên tâm, trực tiếp kéo xác đuổi theo một người một chó phía trước.