Cùng với ông chủ rời đi, những học trò, đầy tớ khác lần lượt hướng ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ về phía Trần Miểu.
Có hai người vào trong phòng, chẳng mấy chốc đã khiêng thi thể Mã Kiệt ra ngoài.
Nhờ ánh trăng ngoài phòng, Trần Miểu thấy được dáng vẻ chết không nhắm mắt của Mã Kiệt, ngửi thấy mùi hôi thối phân nước tiểu thoảng theo gió.
Mã Kiệt, thực ra có thể không cần phải chết.
Dù là dùng máu đầu lưỡi phun vào tà quỷ, hay đồ chằm giấy sợ nước lửa, đều là những điều Mã Kiệt biết.
Thậm chí Trần Miểu cũng chính vì nghe được những điều kiêng kỵ về mặt chằm giấy mà Mã Kiệt tiện miệng nói ra, mới đi tra thêm vài cách nói liên quan, có được nắm chắc để giải quyết sự việc lần này.
Nhưng tới lúc lâm sự, Mã Kiệt lại mất đi sự bình tĩnh vốn có trong tình huống bình thường, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, cuối cùng chết không nhắm mắt.
Trần Miểu đứng tại chỗ hồi lâu, mới quay người về lại phòng.
Giường lớn đủ chỗ cho sáu người ngủ, lúc này chỉ còn lại một mình Trần Miểu.
Nằm trên giường, Trần Miểu trằn trọc, dường như không có tâm trí để ngủ.
Mãi tới khi hơi thở hồn thể ẩn nấp phảng phất bên cạnh biến mất, anh mới thực sự thở phào, không giả vờ nữa, nhưng cũng không mở mắt.
Ai biết ông chủ cửa hàng chằm giấy có còn thủ đoạn nào khác không, cẩn thận vẫn hơn.
Thời gian sau đó, trôi qua chậm rãi trong lúc Trần Miểu nhắm mắt suy nghĩ và đề phòng.
Trần Miểu cũng không biết vì sao, thức khuya tới cuối, đúng lúc trời sắp sáng chẳng còn bao lâu, bỗng một cơn buồn ngủ ập tới, anh không chống nổi, trực tiếp ngủ thiếp đi.
Đợi mở mắt lần nữa, Trần Miểu thấy trần nhà trong phòng sân nhỏ nhà tang lễ.
「Ra rồi à?」
Trần Miểu đột nhiên ngồi bật dậy, trên mặt mang một tia sửng sốt.
Anh từng nghĩ tới việc sau khi nhập thế phải quay về thế nào.
Nhưng về mặt này, chưa từng có ai dạy anh.
Nhưng việc nhập thế đã tồn tại trong giới âm tu từ lâu, tự nhiên không thể không có cách thoát ra.