Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã tới giữa tháng Tư.
Từ lúc Trần Miểu trở về Thiên Môn Tang Nghi Quán, đã qua một tháng rưỡi.
Một tháng rưỡi này, dù là Thiên Môn Tang Nghi Quán, hay bản thân Trần Miểu, thay đổi đều không nhỏ.
Trước tiên là Thiên Môn Tang Nghi Quán.
Việc cải tạo phòng hỏa táng đã hoàn thành, lò hỏa táng cũ đã qua sử dụng mà bác cả liên hệ được nửa tháng trước cũng đã được đưa vào phòng hỏa táng mới, lò mới không chỉ không cần lão Dư vất vả nghiền vụn xương cốt, mà thời gian hỏa táng còn rút ngắn xuống còn một tiếng đồng hồ.
Còn cái lò hỏa táng cũ, cũng không bị vứt bỏ.
Dù sao đã quá cũ, muốn bán cũng chẳng ai nhận, nhưng bác cả từng bỏ không ít tiền vào cái lò này, vứt đi thật cũng tiếc.
Vậy nên, phòng hỏa táng mới có tới hai lò.
Cái lò cũ đã qua sử dụng đời cao cấp mới, phí được đặt cao hơn trước năm mươi phần trăm, còn cái lò cũ, thì trực tiếp giảm năm mươi phần trăm phí.
Như vậy, lò cao cấp cũ có thể phục vụ những khách không thiếu tiền, còn lò cũ thì chuyên dùng cho những gia đình không dư dả.
Lúc Trần Miểu nói ý tưởng này của mình cho bác cả, bác cả rất mãn nguyện.
Và biện pháp này sau đó, quả thực đã tăng thêm thu nhập cho nhà tang lễ, thu về nhiều lời khen.
Sau khi cải tạo phòng hỏa táng thành công, Trần Miểu lại cải tạo kho lạnh.
Trước đây từng nói, vì lúc đầu bác cả thiếu vốn, nên không thể hoàn thiện kho lạnh.
Vậy nên lần này, Trần Miểu trực tiếp bỏ tiền túi, mở rộng cải tạo lại kho lạnh.
Sau lần cải tạo này, tủ lạnh được đưa xuống tầng hầm.
Vì tủ lạnh đặt ở tầng âm một, nên việc vận chuyển khách hàng cần dùng thang máy chở hàng, Trần Miểu vì việc này đã bỏ ra hai mươi vạn.
Trần Miểu không hề thấy số tiền này bỏ ra không xứng đáng.
Dù sao để người sống và người chết ở lâu cùng một nơi, dù ít dù nhiều cũng không ổn.
Không tốt cho người sống, cũng không tôn trọng người đã khuất.
Trước đây không có khả năng, giờ có khả năng rồi, tự nhiên phải làm tốt hơn.
Ngoài khoản chi này ra, Trần Miểu dứt khoát chi thêm mười vạn, thêm hai tủ sáu ngăn.
Như vậy, số người đã khuất Thiên Môn Tang Nghi Quán có thể lưu trữ, trực tiếp tăng từ sáu người ban đầu lên mười tám người!
Còn tầng một của kho lạnh, thì hoàn toàn cải tạo thành khu văn phòng.
Trong đó có phòng lưu hồ sơ người đã khuất, có phòng trực của nhân viên quản lý kho lạnh, còn có cả nhà xác của Thời Mạn Mạn.
Trước đây, để cho Thời Mạn Mạn luyện tập thủ pháp khâu xác, nên đã dựng ra một nhà xác giá rẻ chất lượng tốt, cũng khá được ưa chuộng.
Nếu Trần Miểu muốn mở rộng quy mô nhà xác này, cũng được, nhưng anh không thể làm vậy.
Vì tiến bộ của Thời Mạn Mạn quá nhanh, việc xử lý thi thể đơn giản đã không thể giúp cô tiến bộ thêm, thậm chí còn trở thành gánh nặng cho việc luyện tập thuật khâu xác của cô.
Hai tháng trước, khâu mù của Thời Mạn Mạn mới chỉ vừa bắt đầu.
Hai tháng sau, Thời Mạn Mạn bây giờ về cơ bản đều đang khâu mù.
Ngoại trừ chưa gặp được thi thể đặc biệt để cô thi triển những thủ pháp khâu xác khác đã học, Thời Mạn Mạn đã không còn xa việc đạt tới danh hiệu "khâu mù" trong hàng thợ khâu xác.
Trần Miểu thậm chí đã đang cân nhắc, làm sao liên hệ cho Thời Mạn Mạn một công việc bán thời gian bên pháp y.
Tới lúc đó, Thời Mạn Mạn có thể tiến hành "biện hình" trong khảo hạch thợ khâu xác!
Như vậy, không quá một năm, nhiều nhất hai năm, Trần Miểu, một lễ nghi sư tang lễ kiêm thợ chằm giấy, sẽ có thêm một đệ tử thợ khâu xác.
Hai chiếc ria cá voi từng bị Lão Quỷ lấy mất trước đây, Trần Miểu cũng đã chế tác thành hai cây kim xương thượng phẩm dùng cho thợ khâu xác.