Trần Miểu không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi mình rời đi.
Anh tìm một phòng trong biệt thự, đặt chong chóng và Tam Vĩ sau cửa sổ, rồi bắt đầu suy nghĩ về mọi chuyện vừa xảy ra trong tầng hầm.
「Đám tà tu này, dường như không hề kinh ngạc chút nào trước việc tấn công cục quản lý thành phố Sơn Nam.」
「Là biết trước, hay là, căn bản không sợ?」
Trần Miểu suy nghĩ, cảm thấy khả năng thứ hai lớn hơn.
Theo lời Chung Tài, nhập âm mới tính là chính thức nhập môn, vậy hơn hai mươi người trong tầng hầm hôm nay, e là những người tu Âm đã nhập âm từ nhiều thành phố quanh Sơn Nam.
Bọn họ thấy nhiều rồi, nên với chuyện này không quá kinh ngạc?
Hay là những người này, biết thực lực của Trúc Lão, nên không lo lắng?
「Vậy nên, thực lực của Trúc Lão đó, rốt cuộc mạnh tới đâu?」
Trần Miểu suy nghĩ xong, mở sách ra.
Nội dung trong sách về cơ bản vẫn không đổi, tình tiết nhỏ vừa rồi không ảnh hưởng tới chiều hướng cốt truyện.
「Xem ra vẫn phải đợi tới tối mai————」
「Ngươi thật sự thích cuốn sách này à?」
Giọng nói bỗng vang lên, khiến người Trần Miểu nổi da gà.
Trần Miểu biết Lão Quỷ sẽ tới, cũng biết thực lực Lão Quỷ mạnh, nhưng trong tình huống thế này, anh vẫn không hề phát hiện gì mà đã bị đối phương áp sát, điều này phủ một bóng đen lên lòng anh.
Lão Quỷ đã vậy, Trúc Lão thì sao?
Chẳng lẽ 《Ghi Chép Thành Thần Thế Tục》 tới Chương Mười là sẽ kết thúc?
Quay người, Trần Miểu nhìn Lão Quỷ đang chắp tay đứng đó.
「Ông vào bằng cách nào?」
Sau khi biết từ trong sách rằng Lão Quỷ sẽ không làm gì mình, Trần Miểu thêm phần thẳng thắn.
Lão Quỷ cười nhìn chong chóng Trần Miểu đặt ở cửa sổ một cái.
「Ngươi trông cậy vào nó để phòng ta à?」
Trần Miểu sững lại.
Lão Quỷ, chỉ biết chong chóng?
Hắn không phát hiện sự tồn tại của Tam Vĩ?
Lòng Trần Miểu chấn động!
Dù sao, thực lực Lão Quỷ cũng có hạn, luôn có thứ hắn không rõ.
Trước đó là 《Ghi Chép Thành Thần Thế Tục》, giờ là Tam Vĩ.
Sau này, sẽ còn nhiều hơn!
Nỗ lực sống sót, nỗ lực trở nên mạnh mẽ, có được nhiều năng lực mà Lão Quỷ cũng không thể hiểu, lúc đó, chính là lúc giải quyết chuyện giữa anh và Lão Quỷ.
「Trúc Lão đó là người thế nào, vì sao lại muốn tấn công cục quản lý thành phố Sơn Nam?」
Trần Miểu chuyển đề tài, hỏi.
Lão Quỷ bước tới, cười nói: 「Nhiều câu hỏi thế?」
「Có câu hỏi là chuyện tốt, nhưng trước khi ta giải đáp nghi vấn của ngươi, ngươi có thể nói cho ta biết, con quỷ anh nhi trên tay trái ngươi, đã đi đâu rồi không?」
Bỗng, Trần Miểu thấy cánh tay trái mình bị nhấc lên.
Khóe mắt giật một cái, Trần Miểu quay đầu nhìn xác khô sau lưng đang áp cánh tay của nó lên cánh tay trái anh.
Thứ này, lại từ khi nào áp lên sau lưng anh vậy?
「Chậc, sạch sẽ thật đấy, ngay cả ta cũng không thể xóa hình xăm ám văn sạch đến thế này, ngươi rốt cuộc làm thế nào vậy?」
Lão Quỷ ngẩng đầu, đôi mắt đó, dường như chỉ có tò mò.
Nếu Trần Miểu không có trạng thái Cảm Tri Thiện Ác, có lẽ cũng tưởng đối phương chỉ tò mò.
Nhưng ác ý truyền tới từ người Lão Quỷ mách bảo Trần Miểu, trong mắt hắn, không chỉ có tò mò.
Trần Miểu nhìn thẳng Lão Quỷ, từ từ mở miệng.
「Đói chết rồi.」
Sau một khoảnh khắc im lặng, Trần Miểu liền cảm nhận được ác ý đủ để giết chết mình từ người Lão Quỷ.
Ác ý này, so với ác ý từ Văn Hạo khi trước, mạnh hơn nhiều.
「Đói chết rồi?」
「Ừm, đói chết rồi.」
Trần Miểu mặt không đổi sắc, mắt không liếc ngang.
「Con quỷ anh nhi ông đặt trong tay tôi, ăn quá khỏe, tôi không gánh nổi, thế là, nó đói chết rồi.」