Hơn ba giờ sáng, trong một căn phòng khu chung cư nào đó ở huyện Thạch Dương.
"Ông ơi, hôm nay sao bố không tới?"
Mẫn Kiệt ngồi trên bàn, nhìn cả bàn đầy thức ăn, có phần buồn ngủ hỏi một câu.
"Bố? Bố nào?! Đó là bố cháu!"
Mẫn Hoa trừng mắt giận dữ nhìn cháu mình.
Mẫn Kiệt cúi đầu, miệng lẩm bẩm: "Bố cháu chết rồi mà."
Rầm!
"Cháu nói lại xem!"
Mẫn Hoa mặt đầy lửa giận đập bàn đứng dậy.
Mẫn Kiệt bị dọa giật mình, nhưng sau đó mặt đỏ bừng hét lên: "Bố cháu chết rồi, chết rồi!"
Nói xong, Mẫn Kiệt đứng dậy khỏi ghế, quay người chạy về phòng.
Mẫn Hoa chỉ vào Mẫn Kiệt, ngón tay run rẩy, cuối cùng thất thần ngồi sụp xuống ghế.
Ông sao lại không biết con trai mình đã chết, nhưng, nhưng hai ngày nay, nó đã về mà!
"Duệ à, nếu con tới, thì ra gặp bố đi chứ."
Mẫn Hoa nhìn chiếc bàn trống trơn không một bóng người, lẩm bẩm.
Mẫn Hoa ngồi ngây từ bốn giờ sáng tới trời sáng, cũng không đợi được người mình muốn đợi.
Mẫn Kiệt mở cửa phòng, đi tới bên cạnh Mẫn Hoa.
"Ông ơi, bố cháu, có phải không tới nữa rồi không."
Mẫn Hoa xoa xoa đầu Mẫn Kiệt, gượng cười.
"Bố cháu, thấy cháu với ông sống ổn, nên về bên đó rồi."
Mẫn Kiệt cúi đầu.
"Ông ơi, chúng ta đi đốt ít tiền cho bố đi, bố tới một chuyến, chắc tốn không ít tiền."
Mẫn Hoa gật đầu.
"Nên đốt thêm ít nữa, đi thôi, chúng ta cùng đi."
Mẫn Hoa đứng dậy, lảo đảo một lúc, rồi kéo tay Mẫn Kiệt rời khỏi nhà.
Một tiếng sau, Mẫn Hoa dẫn Mẫn Kiệt tới bãi tha ma.
Bãi tha ma vẫn có vài người đang đốt vàng mã, hơn nữa đốt khá nhiều.
Lúc đi ngang qua, Mẫn Hoa nghe thấy lời chàng thanh niên đang quỳ trên đất đốt vàng mã nói.
"Các vị, đều là lỗi của tôi, tôi tới xin lỗi các vị đây."
"Nếu các vị thiếu tiền, không cần báo mộng cho tôi."
"Ba năm tới, mỗi năm tôi đều tới đốt tiền cho các vị."
Mẫn Hoa nhìn chàng thanh niên đó thêm một cái, khi dời mắt đi, Mẫn Hoa chạm ánh mắt với một thanh niên đứng bên cạnh.
Không nói gì, Mẫn Hoa kéo cháu mình đi về phía mộ con trai.
……
Ánh mắt Trần Miểu rời khỏi hai ông cháu đó, lại nhìn Dương Cửu Hoa đang quỳ trên đất cầu xin tha thứ, trong lòng thở dài.
Đêm qua sau khi giải quyết xong chuyện trên người Dương Cửu Hoa, Trần Miểu đã xem một mảnh ký ức.
Chủ nhân mảnh ký ức đó, tên là Mẫn Duệ.
Ký ức không nhiều, cũng rất rời rạc, nhưng hiếm có, đã xuất hiện cảnh tượng sau khi thành quỷ tà.
Trong cảnh đó, sau khi Mẫn Duệ ở trên người Dương Cửu Hoa một đêm, ngày hôm sau không tìm thấy Dương Cửu Hoa, tối đến liền đi tìm người thân của mình, cũng chính là hai ông cháu Trần Miểu vừa thấy.
Mẫn Duệ không thể giao tiếp, nhưng bản thể của anh, chính là chiếc áo giấy từng mặc trên người Dương Cửu Hoa đó, lại có thể được hai ông cháu nhìn thấy.