Sáng sớm hôm sau, Trần Miểu cùng Dương Cửu Hoa tới thành phố Sơn Nam.
Tạ Tùng Đức đã chờ sẵn từ lâu.
Qua một hồi giới thiệu, ba người cộng thêm thư ký của Tạ Tùng Đức thẳng tiến ra sân bay.
Lần này Trần Miểu tới thành phố Hồng Diệp, chủ yếu không phải vì chuyện của Dương Cửu Hoa, mà vì cơ sở nuôi bọ cạp Tạ Tùng Đức mua.
Một tháng gần đây, con bọ cạp Vằn Ma của Trần Miểu mỗi ngày phải ăn hai con bọ cạp.
Ngoài việc thỉnh thoảng tới chỗ Thạch Lãng chọn bọ cạp, mỗi lần về Trần Miểu còn mang theo hai thùng hai nghìn năm trăm con bọ cạp, đem về nuôi thành bọ cạp giai đoạn hai làm thức ăn.
Nuôi bọ cạp giai đoạn hai tốn thời gian tốn tiền, theo tần suất Trần Miểu mỗi tuần một lần tới cơ sở của Thạch Lãng, một tháng bản thân anh chỉ nuôi được bốn năm con bọ cạp giai đoạn hai, chỉ đủ khẩu phần hai ngày.
Còn về bọ cạp được chọn, sau khi bọ cạp phẩm chất cao lần lượt bị chọn hết, cũng không còn nhiều nữa.
Trần Miểu ước tính chọn thêm một hai tháng nữa, sẽ không còn nhiều bọ cạp thường sánh được với giai đoạn một hai nữa.
Vậy nên anh mới định tới cơ sở nuôi bọ cạp bên Tạ Tùng Đức một chuyến, vừa hay, có thể tiện đường xem tình hình của Dương Cửu Hoa đã được cục quản lý giải quyết chưa, để Dương Cửu Hoa yên tâm.
Một giờ rưỡi chiều, bốn người Trần Miểu đã tới thành phố Hồng Diệp.
Cơ sở chăn nuôi không ở thành phố Hồng Diệp, mà ở một thị trấn trực thuộc thành phố Hồng Diệp.
Kiểu thuê đất ở nông thôn quanh thị trấn để mở xưởng này, không ít, cộng thêm nuôi bọ cạp tốt hơn nhiều so với mở nhà máy, nên thôn làng cũng không bài xích.
Thậm chí vài thanh niên trong làng lúc tan học, nghỉ lễ còn tổ chức cùng nhau đi bắt bọ cạp, bán cho cơ sở chăn nuôi.
Theo lý mà nói cơ sở chăn nuôi không thu loại hàng lẻ tẻ này, nhưng ông chủ biết cách đối nhân xử thế, chỉ cần là trẻ con, đều nhận hết không từ chối.
Trần Miểu tới nơi, được ông chủ cơ sở chăn nuôi tên Lão Dương dẫn đi, tham quan toàn bộ cơ sở.
Quy mô cơ sở chăn nuôi này lớn hơn của Thạch Lãng nhiều, chỉ riêng việc tham quan, đã tốn của Trần Miểu nửa tiếng đồng hồ.
Nhưng cơ sở chăn nuôi này chỉ nuôi một loại bọ cạp, chính là bọ cạp kìm Đông Á có giá trị dược liệu.
Loại bọ cạp đế vương thiên về ngắm cảnh, ông chủ không nuôi.
Trần Miểu suy nghĩ xong, đề xuất với Lão Dương ý tưởng muốn gom bọ cạp lại một chỗ.
Lão Dương ngạc nhiên, nhưng Tạ Tùng Đức trực tiếp bảo ông cứ làm theo.
Việc sau đó rất đơn giản, cơ sở chăn nuôi tổng cộng có năm phòng nuôi, bọ cạp mỗi phòng nuôi đều được gom vào phòng trống tương ứng dùng để nhặt bọ cạp.
Trần Miểu mất năm tiếng đồng hồ, chọn ra năm con bọ cạp từ năm phòng!
Nói là một trong mười vạn, cũng không quá đáng.
Trần Miểu trực tiếp tặng Tạ Tùng Đức năm tấm Trấn Linh Phù, yêu cầu ở lại đây năm ngày, mỗi ngày đều tới đây chọn bọ cạp, Lão Dương và mọi người phải phối hợp.