"Ông Trần, vừa nãy tôi đã đường đột."
Văn Hạo đứng dậy, vừa ngượng ngùng vừa có phần căng thẳng nói.
Cảm nhận ác ý trên người Văn Hạo bỗng biến mất, Trần Miểu phất tay.
"Có thể tiếp tục kể về bạn gái cũ của anh không?"
Trần Miểu ngồi xuống hỏi.
"Được, được, ông Trần muốn hỏi gì cứ hỏi."
Văn Hạo ngồi thẳng người đáp.
"Hai tháng nay anh sống chung với bạn gái à?"
"Vâng."
Văn Hạo gật đầu dưới ánh mắt Hoàng Cẩm Cẩm.
"Vậy anh từng tới nhà bạn gái cũ chưa?"
"Từng tới vài lần, không nhiều."
"Có phát hiện gì kỳ lạ trong nhà cô ấy không?"
Văn Hạo nghi hoặc.
"Ông Trần, ông nói kỳ lạ, là chỉ gì?"
Trần Miểu suy nghĩ rồi nói: "Ví dụ như hũ sành, rơm rạ, chu sa, kim sắt, chỉ đỏ v.v..., thậm chí là bàn thờ, đàn tế."
Văn Hạo suy nghĩ, rồi lắc đầu.
"Không phát hiện những thứ này."
"Vậy có từng thấy bạn gái anh làm chuyện gì kỳ lạ không, ví dụ thu thập tóc, móng tay, máu của anh?"
Văn Hạo vẫn lắc đầu.
"Không có."
Trần Miểu nhíu mày.
"Hai tháng nay, phần lớn thời gian anh đều ở bên bạn gái à?"
"Cũng không hẳn, tôi còn việc riêng phải làm."
Trần Miểu gật đầu.
Vậy tức là, Văn Hạo cũng chưa chắc biết bạn gái cũ mỗi ngày làm gì.
Về việc bạn gái cũ Văn Hạo có phải kẻ đứng sau hay không, hiện giờ chưa thể phán đoán, nhưng nghi ngờ lớn nhất vẫn là cô ta.
Đúng lúc Trần Miểu đang suy nghĩ nên làm sao, Văn Hạo dường như nhớ ra điều gì.
"Ông Trần, có một chuyện, ông xem có vấn đề gì không."
"Lúc vừa ly hôn Cẩm Cẩm, tâm trạng tôi không tốt, sau đó tôi cùng bạn gái cũ ra nước ngoài dạo một vòng, cô ấy thấy vài con búp bê gỗ ở sạp hàng, rất thích, tôi liền mua về cho cô ấy."
"Nhưng về nước rồi, tôi dường như chưa từng thấy mấy con búp bê đó nữa."
"Một lần tôi nhớ ra, hỏi cô ấy, cô ấy nói không thích, vứt rồi."
"Lúc đó tôi cũng không để tâm, giờ nghĩ lại, một cô gái, sao lại thích loại búp bê gỗ thô ráp chẳng có chút trang trí nào như vậy."
Mày Trần Miểu nhướng lên.
Búp bê gỗ à?
"Tôi hiểu rồi."
Thấy Trần Miểu chìm vào suy nghĩ, Văn Hạo cẩn thận hỏi: "Ông Trần, có phải bạn gái cũ tôi có vấn đề không?"
Trần Miểu lắc đầu.
"Tôi không thể xác định, trừ khi……"
Trần Miểu nhìn Văn Hạo.
"Trừ khi, tôi tới nhà bạn gái cũ anh xem thử, mới có thể xác định."
Văn Hạo sững lại.
Quay đầu nhìn Hoàng Cẩm Cẩm một cái, anh nghiến răng nói: "Nếu thật sự là cô ấy, tôi nhất định phải để cô ấy trả giá!"
"Ông Trần, mai tôi hẹn cô ấy ra ngoài gặp mặt, rồi ông tới phòng cô ấy xem thử."
Nói rồi, Văn Hạo lấy từ túi ra một chùm chìa khóa, tháo một chiếc xuống.
"Đây là chìa khóa phòng cô ấy, vốn định trả lại cho cô ấy, mấy hôm nay bận quá, quên mất."
Câu sau, Văn Hạo giải thích với Hoàng Cẩm Cẩm.
Hoàng Cẩm Cẩm không để tâm.
Trần Miểu cầm chìa khóa, gật đầu.
"Được, anh cho tôi địa chỉ, tôi tới xem thử."
Văn Hạo rất nhanh viết địa chỉ xong, đưa cho Trần Miểu.
Thời gian sau đó, Trần Miểu lại trò chuyện thêm với Văn Hạo về chuyện bạn gái cũ của anh ta, xong, ba người lại cùng nhau phân tích xem còn ai khác có khả năng có vấn đề không.
Dường như đã thực sự thấy ma, nên Văn Hạo lại nói ra vài cái tên anh ta chưa từng kể cho Hoàng Cẩm Cẩm trước đây.
Đều là bạn bè anh ta, nhưng Văn Hạo chỉ nhắc qua, không kể chi tiết.