Trần Miểu theo Tạ Tùng Đức đi sang một bên vài bước.
"Ông Trần, không biết có thể bán cho tôi ít bùa đào và phù chú không?"
"Không giấu gì ông, tôi thực sự sợ chuyện xảy ra với Hoàng Cẩm Cẩm, sẽ xảy ra với tôi cùng người nhà tôi."
"Nên muốn xin thêm nhiều, chuẩn bị sẵn cho cả người nhà."
"Một lá bùa đào cộng một lá phù chú, mười vạn ông thấy sao?"
Trần Miểu nhìn Tạ Tùng Đức có phần mong chờ, lắc đầu.
Thấy Tạ Tùng Đức còn muốn nói thêm gì đó, Trần Miểu ngắt lời ông.
"Không phải không bán, mà bùa đào trong tay tôi chỉ còn bốn cái, đợi tôi về làm thêm, sẽ liên lạc lại với ông chủ Tạ."
"Cũng không cần mười vạn, năm vạn là được."
"Còn nữa, ông định cần bao nhiêu?"
Trần Miểu nhớ lại giá phù chú Chung Tài từng nói, cũng không đòi nhiều.
"Ông xem, mười bộ thế nào?"
Tạ Tùng Đức suy nghĩ, rồi nói ra một con số.
Trần Miểu gật đầu.
"Được, làm xong tôi liên lạc ông."
"Được, được, vậy chờ tin ông Trần… à đúng rồi, ông Trần cho tôi số tài khoản nhận tiền đi, để sau tôi chuyển khoản cho ông."
Trần Miểu để lại thông tin tài khoản cho Tạ Tùng Đức, chào tạm biệt xong, cùng Trần Mộ Tình lên xe.
Tạ Tùng Đức tiễn ba người Trần Miểu rời đi, mới quay lại xe mình, bảo tài xế lái xe.
Trên xe, Tạ Tùng Đức liền bảo người chuyển năm mươi vạn vào tài khoản Trần Miểu.
Trần Miểu thấy tin nhắn báo trên điện thoại, lắc đầu.
Tiền này, kiếm cũng dễ thật.
Trần Miểu nhớ tới sáu bảy chục lá phù trong hộp phù chú của mình, vậy thì, có vẻ bán thêm chút phù chú và bùa đào nữa, anh có thể bắt tay vào cải tạo căn phòng trấn hồn trong tang nghi quán rồi.
Sau đó, Trần Miểu và Trần Mộ Tình ăn một bữa, đưa hai người về xong, mới lái xe tới chỗ Chung Tài ở ngoại ô.
……
"Anh ơi! Dạo này thế nào?"
Trần Miểu đặt xuống ít thịt rau tiện đường mua, cười nói.
Lần trước anh gặp Chung Tài là nửa tháng trước, hai tháng gần đây, cơ bản cứ cách một hai tuần họ lại gặp nhau một lần.
Hoặc là Chung Tài dẫn Tiểu Bạch tới tang nghi quán, hoặc là Trần Miểu tới tìm Chung Tài.
Qua lại nhiều lần, quan hệ này, cũng thân thiết hơn hẳn.
"Thằng nhóc này lần nào tới cũng không uống rượu, lại toàn mua đồ nhắm."
Chung Tài nhìn đồ Trần Miểu mang tới, bật cười lấy rượu của mình ra, Tiểu Bạch cũng theo ngồi bên cạnh.
Trước đây Chung Tài thấy uống rượu một mình chẳng có gì vui, nhưng gần đây, mỗi khi ở bên Trần Miểu, dù vẫn là một mình ông uống, nhưng cảm giác lại khác hẳn.
Nên con người, có lúc uống là rượu, nhưng có lúc uống lại không phải rượu!
"Uống rượu không lái xe mà, lúc anh tới chỗ em, em chẳng phải cũng uống sao?"
Chung Tài cười mắng: "Vậy sao cậu không nói lúc anh tới cũng uống?"
Về cơ bản, mỗi lần Chung Tài tới chỗ Trần Miểu đều ở lại một đêm mới về.
"Được rồi, cậu tới cũng đúng lúc, nửa tháng nay anh vẽ được ít phù chú, vừa hay trao đổi luôn."
"Sau lần này, anh định dẫn Tiểu Bạch ra ngoài đi một chuyến, gặp gỡ các bậc tiền bối, bạn bè."
Trần Miểu chợt hiểu, đây là để Tiểu Bạch quen mặt trước, dọn đường sẵn cho Tiểu Bạch.
Nhớ tới những bản lĩnh lộn xộn nhưng không hề đơn giản trên người Chung Tài, Trần Miểu có phần ghen tị nhìn Tiểu Bạch một cái.
Không hỏi thêm, Trần Miểu lấy hộp phù chú của mình ra.
"Vậy thì tốt quá, phù chú của anh, em quý lắm đấy."
Chung Tài cười cười, thấy Trần Miểu vội vậy, cũng về lấy hộp phù chú của mình ra.
"Lần này anh vẽ được hai mươi lá, cộng với số dư trước đó, còn hai mươi tám lá."
"Vẫn cách đổi cũ, mỗi loại cậu để lại cho anh ít nhất một lá là được."
Trần Miểu nghe nói có hai mươi tám lá, mắt cũng sáng lên.
Ngay lập tức, anh mở hộp phù chú của mình ra.
Chung Tài liếc xấp phù chú dày cộp hơi bật lên khi hộp mở ra của Trần Miểu, khóe mắt giật giật.
Nhiều thế này cơ à!
"Em có tổng cộng sáu mươi tám lá phù, trừ bốn lá lấy từ chỗ anh trước đó chưa dùng hết, còn sáu mươi bốn lá."